UFM – 50 YEARS
JOURNEY
UFM
“Nửa thế kỷ vươn mình –
Tạo giá trị bền vững”
Hành trình nửa thế kỷ - Khát vọng vươn tầm
50 năm – một hành trình đủ dài để hun đúc nên bản sắc, uy tín và khát vọng của Trường Đại học Tài chính – Marketing. Từ những ngày đầu còn nhiều khó khăn, thiếu thốn, UFM đã được dựng xây bằng ý chí, tâm huyết và niềm tin của biết bao thế hệ thầy cô, cán bộ, viên chức, người lao động và sinh viên. Hôm nay, nhìn lại chặng đường nửa thế kỷ, chúng ta có quyền tự hào về một UFM không ngừng đổi mới, trưởng thành và khẳng định vị thế trong hệ thống giáo dục đại học Việt Nam. Mỗi giảng đường, mỗi công trình nghiên cứu, mỗi thế hệ sinh viên thành đạt chính là minh chứng sống động cho tinh thần vượt khó, sáng tạo và khát vọng vươn lên của Nhà trường. 50 năm không chỉ là dấu mốc của thời gian, mà còn là hành trình lan tỏa tri thức, vun đắp nhân tài và phụng sự xã hội. UFM hôm nay mang trong mình khát vọng mới: tiếp tục đổi mới mạnh mẽ, hội nhập quốc tế, tiên phong trong chuyển đổi số và xây dựng môi trường giáo dục hiện đại, nhân văn, sáng tạo. Tôi tin rằng, bằng truyền thống đoàn kết và tinh thần tiên phong đã được hun đúc qua nhiều thế hệ, UFM sẽ tiếp tục vững bước trên hành trình mới, vươn tầm khu vực và quốc tế, trở thành niềm tự hào của các thế hệ người học và của xã hội.
PGS.TS. Phạm Tiến Đạt
Bí thư Đảng ủy, Hiệu trưởng Trường Đại học Tài chính - Marketing
TS. Cao Tấn Huy
Phó Bí thư Đảng ủy, Phó Hiệu trưởng
"50 năm là hành trình của tinh thần đổi mới, đoàn kết và khát vọng vươn lên không ngừng của các thế hệ UFM. Từ nền tảng truyền thống ấy, Nhà trường sẽ tiếp tục phát triển theo hướng hiện đại, sáng tạo và hội nhập quốc tế sâu rộng."
PGS.TS. Phạm Quốc Việt
Phó Hiệu trưởng
"Nửa thế kỷ xây dựng và trưởng thành đã tạo nên một UFM giàu bản sắc, uy tín và luôn lấy chất lượng đào tạo làm giá trị cốt lõi. Chúng tôi tin rằng, bằng tri thức và khát vọng tuổi trẻ, các thế hệ sinh viên UFM sẽ tiếp tục lan tỏa thương hiệu Nhà trường trong tương lai."
PGS.TS. Lê Trung Đạo
Phó Hiệu trưởng
"50 năm không chỉ là dấu mốc đáng tự hào mà còn là động lực để UFM tiếp tục bứt phá trong thời đại chuyển đổi số và hội nhập toàn cầu. Nhà trường sẽ không ngừng kiến tạo môi trường học thuật năng động, nhân văn và truyền cảm hứng cho người học phát triển toàn diện."
Dòng Chảy Lịch Sử
Hành trình 50 năm xây dựng và phát triển, những cột mốc vàng son tạo nên bản sắc UFM.
Trường Bồi dưỡng cán bộ làm giá cho các tỉnh miền Nam
Tiền thân của Trường Đại học Tài chính - Marketing hiện nay là Trường Bồi dưỡng cán bộ làm giá cho các tỉnh miền Nam đặt tại Thành phố Hồ Chí Minh, được thành lập theo Quyết định số 210/VGNN-TCĐT ngày 01/9/1976 của Ủy ban Vật giá Nhà nước.
Trường Trung học Vật giá số 2
Năm 1978, Trường Cán bộ Vật giá Trung ương tại miền Nam được chuyển thành Trường Trung học Vật giá số 2 theo Quyết định số 175/VGNN-TCCB ngày 23/8/1978 của Ủy ban Vật giá Nhà nước.
Trường trung học chuyên nghiệp Marketing
Năm 1992, Trường Trung học Vật giá số 2 được đổi tên thành Trường trung học chuyên nghiệp Marketing theo Quyết định số 37/VGNN-TCCB ngày 13/3/1992 của Ủy ban Vật giá Nhà nước.
Trường Cao đẳng Bán công Marketing
Năm 1994, Trường Cao đẳng Bán công Marketing được thành lập trên cơ sở Trường trung học chuyên nghiệp Marketing trực thuộc Ban Vật giá Chính phủ theo Quyết định số 641/QĐ-TTg ngày 04/11/1994 của Thủ tướng Chính phủ.
Trường Đại học Bán công Marketing
Năm 2004, Trường Đại học Bán công Marketing được thành lập trên cơ sở Trường Cao đẳng Bán công Marketing theo Quyết định số 29/2004/QĐ-TTg ngày 05/03/2004 của Thủ tướng Chính phủ
Trường Đại học Tài chính - Marketing
Năm 2009, Trường Đại học Bán công Marketing được đổi tên thành Trường Đại học Tài chính - Marketing theo Quyết định số 395/QĐ-TTg ngày 25/03/2009 của Thủ tướng Chính phủ
Trường Cao đẳng Tài chính - Hải quan sáp nhập vào Trường Đại học Tài chính - Marketing
Ngày 04/8/2017, Trường Cao đẳng Tài chính - Hải quan sáp nhập vào Trường Đại học Tài chính - Marketing theo Quyết định số 1138/QĐ-TTg của Thủ tướng Chính phủ
Cơ sở đào tạo UFM tại tỉnh Lâm Đồng và Thành phố Huế
Ngày 30/12/2025, Bộ Tài chính ban hành hai quyết định điều chuyển tài sản công là các cơ sở nhà, đất và tài sản gắn liền với đất tại TP.HCM, Lâm Đồng và Huế cho Trường Đại học Tài chính – Marketing (UFM) quản lý, sử dụng vào mục đích giáo dục và đào tạo.
Phân hiệu Trường Đại học Tài chính – Marketing tại thành phố Huế
Ngày 13/4/2026, Bộ Giáo dục và Đào tạo vừa ban hành quyết định số 866/QĐ-BGDĐT thành lập Phân hiệu Trường Đại học Tài chính – Marketing (UFM) tại thành phố Huế
Phân hiệu Trường Đại học Tài chính – Marketing tại tỉnh Quảng Ngãi
Ngày 06/5/2026, Thủ tướng Chính phủ đã ký ban hành Quyết định số 807/QĐ-TTg về việc thành lập Phân hiệu Trường Đại học Tài chính – Marketing tại tỉnh Quảng Ngãi trên cơ sở Trường Đại học Tài chính – Kế toán. Đây là sự kiện có ý nghĩa đặc biệt quan trọng, đánh dấu bước phát triển mới của Trường Đại học Tài chính – Marketing (UFM) trong chiến lược mở rộng mạng lưới đào tạo, nâng cao chất lượng nguồn nhân lực và phục vụ nhu cầu phát triển kinh tế - xã hội khu vực miền Trung – Tây Nguyên.
Trường Đại học Tài chính - Marketing | 50 năm và hành trình tiếp theo
Đến hết năm 2026, Trường Đại học Tài chính – Marketing đạt các tiêu chí của Chuẩn cơ sở giáo dục đại học và duy trì đạt kiểm định cấp cơ sở giáo dục đại học và cấp chương trình đào tạo đối với tất cả các ngành đào tạo. Đến năm 2028, có ít nhất 4 chương trình đào tạo đạt kiểm định quốc tế. Đến hết năm 2030, Trường đạt đẳng cấp trường đại học uy tín của khu vực ASEAN. Đến hết năm 2045, Trường được xếp hạng trong top 500 trường đại học danh tiếng khu vực Châu Á (theo chuẩn xếp hạng có uy tín) và trở thành một cơ sở giáo dục đại học hàng đầu của Việt Nam và khu vực ASEAN
Trường Đại học Tài chính - Marketing bước vào kỷ nguyên mới
Bước vào năm 2026, Trường Đại học Tài chính - Marketing tiếp tục khẳng định vị thế là một trong những cơ sở đào tạo có uy tín trong lĩnh vực kinh tế, tài chính và marketing tại Việt Nam. Trong giai đoạn này, nhà trường tập trung triển khai mạnh mẽ các chủ trương đổi mới quản trị đại học, nâng cao chất lượng đào tạo, đẩy mạnh nghiên cứu khoa học, tăng cường hợp tác quốc tế và từng bước hiện đại hóa cơ sở vật chất nhằm đáp ứng yêu cầu phát triển của giáo dục đại học trong bối cảnh hội nhập quốc tế và chuyển đổi số.
Chuỗi Sự Kiện Kỷ Niệm
Hòa chung không khí tự hào, UFM tổ chức hàng loạt sự kiện quy mô lớn nhằm nhìn lại chặng đường 50 năm phát triển và vươn mình ra biển lớn.
Lễ kỷ niệm 50 năm Ngày truyền thống UFM
Đại Lễ kỷ niệm 50 năm Ngày truyền thống Trường được tổ chức vào lúc 8g00 ngày 8/8/2026 tại Cơ sở Long Trường.
Chuỗi video đặc biệt "UFM – Hành trình nửa thế kỷ"
Chuỗi phim ngắn đặc biệt mang tên “UFM – Hành trình nửa thế kỷ” gồm 08 tập, phát sóng định kỳ vào lúc 21g00 thứ 7 cách tuần trên các nền tảng số chính thức của Nhà trường, bắt đầu từ ngày 02/5/2026.
Cuộc thi trực tuyến tìm hiểu lịch sử 50 năm UFM
Cuộc thi là cơ hội quý báu để chúng ta cùng nâng cao hiểu biết, nhìn lại chặng đường 50 năm xây dựng và phát triển tự hào của Trường Đại học Tài chính – Marketing
Cuộc thi "Sinh viên UFM khởi nghiệp – đổi mới – sáng tạo lần 3"
Không chỉ dừng lại ở một ý tưởng. Không chỉ dừng lại ở một bài thuyết trình. Đây là bệ phóng để bạn bước xa hơn khởi điểm – vượt qua mọi giới hạn của chính mình.
Giao lưu thể thao Viên chức và Cựu người học UFM 2026
Giao lưu thể thao Viên chức và Cựu người học UFM 2026 với 3 môn Pickleball, Tennis và Cầu lông. Diễn ra từ ngày 17/5/2026 - 24/5/2026.
Hành trình Kỷ niệm 50 năm UFM
Nhằm chào mừng Kỷ niệm 50 năm Ngày truyền thống Trường Đại học Tài chính – Marketing, Công đoàn Trường tổ chức chương trình đặc biệt dành cho toàn thể cán bộ, viên chức và người lao động với hành trình ý nghĩa.
Xuất bản Tạp chí số đặc biệt chào mừng kỷ niệm 50 năm UFM
Tạp chí Nghiên cứu Tài chính - Marketing xuất bản số đặc biệt chào mừng kỷ niệm 50 năm UFM
Triển lãm Khoa học "Dấu ấn trí tuệ UFM"
Triển lãm Khoa học công nghệ "Dấu ấn trí tuệ UFM" là nơi trưng bày các sản phẩm khoa học, công nghệ nổi bật của UFM trong thời gian vừa qua.
Triển khai Khu truyền thống mở tại cơ sở 27 Tân Mỹ
Khu truyền thống mở tại Cơ sở Tân Mỹ sẽ mang đến không gian của ký ức, hiện tại và tương lai của Trường Đại học Tài chính - Marketing
Kỷ yếu kỷ niệm 50 năm Ngày truyền thống UFM
Nhân kỷ niệm 50 năm ngày truyền thống Trường, Trường Đại học Tài chính - Marketing tổ chức biên soạn và xuất bản Kỷ yếu “50 năm - Đổi mới và Phát triển 1976 - 2026” nhằm ôn lại những dấu ấn lịch sử, ghi lại những thành tựu và sự lớn mạnh vượt bậc của nhà trường.
Cuộc thi Viết và Ảnh "UFM trong tôi"
Cuộc thi “UFM TRONG TÔI” là sân chơi để các thế hệ UFMers cùng “mở kho ký ức”, chia sẻ những khoảnh khắc vô giá.
Thước Phim & Tư Liệu
[50 năm] Ký ức UFM | Tập 01: Những bước đi đầu tiên
Phân hiệu UFM tại Huế - Cung cấp nguồn nhân lực chất lượng cao tại khu vực miền Trung
Ra mắt biểu trưng kỷ niệm 50 năm Ngày truyền thống Trường
Nhìn lại UFM 2025 - Rực rỡ
UFM 2025 - Chuyển động mạnh mẽ, dấu ấn nổi bật
Sinh viên UFM tỏa sáng
Ngày hội Đoàn viên UFM 2026
Giới thiệu Logo mới Trường Đại học Tài chính - Marketing
[KARAOKE] Ca khúc TỰ HÀO UFM
Dấu Ấn Thời Gian
Hình ảnh các cơ sở đào tạo và hoạt động tiêu biểu qua các năm.
Ký Ức Người UFM
Tin Tức & Sự Kiện
UFM công bố website kỷ niệm 50 năm Ngày truyền thống
Trường Đại học Tài chính - Marketing đã chính thức công bố Trang thông tin điện tử kỷ niệm 50 năm Ngày truyền thống Trường (01/9/1976 - 01/9/2026), đánh dấu một hoạt động ý nghĩa trong chuỗi sự kiện hướng tới cột mốc nửa thế kỷ xây dựng, phát triển và trưởng thành. Website có địa chỉ https://50years.ufm.edu.vn/
Công bố Biểu trưng chính thức kỷ niệm 50 năm ngày truyền thống UFM
10/05/2026UFM ký kết hợp tác với các tổ chức Khoa học và công nghệ nhân kỷ niệm 50 năm Ngày truyền thống Trường
06/05/2026Thành lập Phân hiệu Trường Đại học Tài chính – Marketing tại Huế
06/05/2026UFM trong tôi là ...
Nơi lưu giữ những câu chuyện cảm động và lời chúc ý nghĩa từ các thế hệ người học UFM.
"UFM thương mến, Chào cậu, tớ là Yến, người lần đầu gặp cậu vào năm 2019 khi còn là sinh viên ngành Marketing năm nhất, và là người gặp cậu lần thứ hai với vai trò là học viên trong chương trình cao học. Chắc hẳn là cậu chả nhớ tớ đâu. Sao mà nhớ được cơ chứ? Giữa hàng ngàn lớp lớp thế hệ sinh viên, học viên. Nhưng tớ thì nhớ cậu lắm, nếu mà để ví von thì cậu là một “trạm dừng chân” trên hành trình thanh xuân của tớ. Trên hành trình trưởng thành của mỗi người, chúng ta sẽ đi rất nhiều nơi, gặp gỡ rất nhiều người và phải đi qua những trạm dừng chân khác nhau để chuẩn bị hành trang cho những con đường phía trước. Tớ nhớ cậu lắm và cũng nhớ chính bản thân mình về quãng thời gian đồng hành cùng cậu. Ngày đầu tiên mà tớ gặp cậu, sự bồi hồi lo lắng của cô bé 18 tuổi ngồi trên con ngựa chiến của bố, từ Biên Hòa đến Thành phố Hồ Chí Minh, băng qua những con đường xa lạ, tòa nhà chọc trời. Người ta nói: Chuyện lãng mạn nhất trên đời…là một người đi một quãng đường rất xa để gặp một người. Đấy, tớ đã từng rất lãng mạn với cậu như thế đấy. Chắc cậu cảm động vì tấm chân tình của tớ, cũng đã dành tặng cho tớ suất học bổng cho sinh viên có thành tích tốt trong kỳ thi tốt nghiệp THPT. Cuộc gặp gỡ đầu tiên của chúng ta sao mà kỳ diệu quá, cậu nhỉ. Hành trình 4 năm đồng hành cùng cậu trong vai trò là sinh viên là quãng thời gian rất ý nghĩa với tớ. Tớ được gặp hội bạn thân của mình – những người bạn tri kỷ – đến tận bây giờ chúng tớ vẫn bên nhau như thế. Một khối tam giác Yến – Nguyệt – Hoài, đi học chung, ăn chung, ngủ chung, đi chơi chung, mọi thứ dường như đều sẻ chia cùng nhau. Bọn tớ cùng đi phượt từ Quận 9 đến Quận 7 rồi Tân Bình để đi học, cậu làm chúng tớ xoay như chong chóng ấy. Ôi, “Điểm rèn luyện”, thứ khiến biết bao thế hệ sinh viên phải “lao tâm khổ tứ”. Có phải gu của cậu là những bạn trẻ năng động không? Tớ từng là người hướng nội, đôi khi lại rất ù lỳ, chậm chạm, nhưng mà để đồng hành cùng với cậu, tớ đã phải cố gắng để trở nên hoạt bát hơn, năng động hơn. Tớ đã phải tham gia rất nhiều hoạt động để đủ điểm rèn luyện để chơi với cậu đấy. Giờ nghĩ lại, các hoạt động ấy đã giúp tớ mở rộng thêm thế giới quan của mình và kết nối được rất nhiều bạn bè, anh chị. Cậu thấy chưa? Đâu phải ai cũng dễ dàng thay đổi vì ai đâu, nhưng vì thương mến cậu, tớ đã thay đổi rồi đấy. Không chỉ có bạn bè, tớ còn được gặp những thầy cô đáng kính. Tớ nhớ như in câu chuyện về TVC quảng cáo Vinamik của cô Trần Thị Ngọc Trang trong môn Quản Trị Chiêu Thị; case study về bia Laser của thầy Trần Nhật Minh trong môn Marketing chiến lược; câu chuyện nhiễu trong truyền thông với Case Study Sunsilk "Sống là không chờ đợi" của cô Hồ Thanh Trúc; cô Lâm Ngọc Thùy với hành trình khách hàng,… và rất nhiều thầy cô khác. Mỗi giảng viên mang một màu sắc khác nhau, nhưng đều có mục tiêu chung là truyền cảm hứng và truyền đạt kiến thức cho các bạn sinh viên. Kể cho cậu nghe chuyện này, tớ từng viết mail hỏi đáp với giảng viên về những kiến thức chuyên ngành khi gặp khó khăn tại doanh nghiệp, mặc dù tớ đã ra trường rồi. Thầy cô vẫn rất hỗ trợ giải đáp và cho tớ những gợi ý, lời khuyên rất hữu ích. Đúng kiểu ra trường rồi mà vẫn được nuông chiều luôn á. Còn nữa, cậu nhớ không, cái thư viện ở Quận 7 ấy, sao mà tớ nhớ không khí ở đó quá. Tớ tự dặn lòng là suốt 4 năm đại học sẽ cày hết đống tài liệu chuyên ngành mà chưa làm được á. Dù có chút tiếc nuối, nhưng mỗi khi rảnh rỗi, tớ vẫn quay lại thư viện để học bài, như một cách tìm lại chính mình của ngày xưa. Tớ tưởng tớ đã chán cậu rồi cơ, nhưng bằng cách nào đó, có thể là do năng lượng vũ trụ, tớ lại gặp cậu lần thứ 2 với tư cách là học viên lớp cao học ngành Marketing. Sau hai năm xa cách, tớ thấy cậu năng động hơn rồi đấy, càng rực “vàng” hơn. Lần này đồng hành cùng cậu, tớ đã già đi một chút, không còn nhiều sự nhí nhố của thời con gái 18, mang vẻ điềm đàm hơn của tuổi 25 nhưng vẫn mang trong mình của tinh thần tươi trẻ, dám nghĩ dám làm. Lần này tớ không chỉ gặp những bạn bè cùng lứa mà còn gặp các anh chị, các đồng nghiệp trong ngành. Mỗi người có những trải nghiệm và kinh nghiệm tích lũy riêng mà mình cần học hỏi. Đôi lúc tớ tự hỏi liệu mình quay lại có quá sớm khi bản thân chưa có nhiều trải nghiệm. Nhưng rồi tớ nhận ra, việc được lắng nghe, được cảm nhận và thấu hiểu những câu chuyện của mọi người cũng đã là một bài học quý giá. Cảm ơn cậu rất nhiều, UFM, nhờ cậu mà tớ được gặp gỡ những con người tuyệt vời, những trải nghiệm đáng nhớ và tích lũy hành trang cho tương lai. Cảm ơn cậu vì đã chứng kiến và vỗ về những phiên bản khác nhau của tớ. Một cô thiếu nữ 18 tuổi vô tư vô lo, mộc mạc; một học sinh gương mẫu với thành tích học tập tốt; một cô trò thi thoảng hay trốn học; một học viên nhiều lúc cảm thấy lạc lõng, mất định hướng; một cô gái 25 tuổi với nhiều ước mơ,…Cậu vẫn ở đấy, sừng sững, chứng kiến hết và âm thầm bên cạnh tớ, không ồn ào để tự tớ đúc kết về những trải nghiệm của bản thân. Hai lần thanh xuân, sáu năm đồng hành cùng cậu. Ở đời mấy lần được sáu năm nhỉ? Tớ sắp tốt nghiệp chương trình cao học rồi. Ngày tớ tốt nghiệp, cậu đến dự nhé, kêu to tên của tớ, chuẩn bị cho tớ một sân khấu thật hoành tráng vào nha, hãy dành cho tớ sự ấm áp của cậu. Dù ít hay nhiều, hãy lưu giữ dấu chân mà tớ đã để lại ở “trạm dừng chân” này. Hãy nhớ về tớ như cách tớ nhớ về cậu. Năm 2026 này đánh dấu hành trình 50 năm của cậu rồi nhỉ. Cậu thấy hành trình của mình như thế nào? Tớ biết cậu có những lúc gặp phải những thử thách, khó khăn trong hành trình lớn lên. Tớ nghĩ cậu nên cảm thấy tự hào, biết ơn về hành trình 50 năm ấy. Tự hào vì là nơi ươm mầm cho biết bao thế hệ; là nơi giao thoa của tri thức; là nơi của những cuộc gặp gỡ, hội tụ thật ý nghĩa. Chúc cậu trên hành trình phía trước luôn vững tâm, mạnh mẽ, phát triển bền vững, vẫn tiếp tục sứ mệnh trồng người và trở thành “trạm dừng chân” tiếp theo cho nhiều thế hệ mai sau."
Nguyễn Thị Yến
SV MAR_K22
"UFM – Nơi thanh xuân bắt đầu Mỗi người đều có một ước mơ cho riêng mình và với tôi, ước mơ ấy mang tênTrường Đại học Tài chính – Marketing. Ngày tra cứu kết quả trúng tuyển là một trong những khoảnh khắc đáng nhớ nhất trong cuộc đời tôi. Khi nhìn thấy tên mình trong danh sách trúng tuyển, tôi đã phải nhìn lại nhiều lần để chắc rằng đó không phải là sự nhầm lẫn trái tim khi ấy vừa hồi hộp, vừa run lên vì hạnh phúc sau bao ngày tháng miệt mài học tập và ôn thi, tôi đã thật sự chạm vào cánh cửa ước mơ của chính mình. Trải qua hành trình hình thành và phát triển, Trường Đại học Tài chính –Marketing đã không ngừng khẳng định vị thế của mình trong hệ thống giáo dục Việt Nam. Với sứ mệnh đào tạo nguồn nhân lực chất lượng cao theo chuẩn quốc gia và quốc tế, UFM đã trở thành nơi nuôi dưỡng tri thức và khát vọng cho nhiều thế hệ sinh viên. Năm mươi năm tuy không phải là quãng thời gian quá dài, nhưng đó là cả một chặng đường nỗ lực, cống hiến và phát triển không ngừng của thầy và trò nhà trường. Từ mái trường này, hàng chục nghìn sinh viên đã trưởng thành trong các lĩnh vực tài chính, marketing, kinh doanh và quản lý, góp phần vào sự phát triển kinh tế – xã hội của đất nước. Trước khi tra cứu kết quả, tôi đã chần chừ rất lâu. Trong lòng luôn tồn tại một nỗi lo: nếu mình không đậu thì sao? Tôi sợ cảm giác hụt hẫng khi ước mơ tưởng chừng ở rất gần lại bỗng trở nên xa vời nhưng rồi khoảnh khắc kết quả hiện lên trên màn hình, mọi lo lắng dường như tan biến. Tôi đã thật sự vỡ òa trong niềm vui đó không chỉ là kết quả của một kỳ thi, mà còn là thành quả của những ngày tháng nỗ lực và kiên trì nhưng khoảnh khắc khiến tôi nhớ mãi không chỉ là niềm vui của riêng mình đó còn là hình ảnh của cha. Suốt tuổi thơ, tôi luôn thấy cha là một người đàn ông mạnh mẽ, vững vàng và dường như chưa bao giờ rơi nước mắt. Vậy mà khi biết tôi đã đậu vào Trường Đại học Tài chính – Marketing, cha lặng người đi vài giây rồi quay đi lau vội giọt nước mắt. Đó không phải là giọt nước mắt của sự yếu đuối, mà là giọt nước mắt của niềm tự hào và hạnh phúc, khoảnh khắc ấy khiến tôi hiểu rằng việc bước chân vào UFM không chỉ là ước mơ của riêng mình, mà còn là niềm hy vọng và niềm tự hào của gia đình. Tôi biết ơn bản thân vì đã không bỏ cuộc biết ơn những ngày tháng đã cố gắng hết mình để hôm nay có thể trở thành một phần của UFM – nơi sẽ lưu giữ những năm tháng thanh xuân tươi đẹp nhất của đời sinh viên. Ngày đầu tiên bước chân vào trường, mọi thứ đối với tôi đều thật mới mẻ đứng trước cổng trường, tôi cảm thấy vừa háo hức vừa bỡ ngỡ. Một môi trường mới, những con người mới và một hành trình hoàn toàn mới đang mở ra phía trước. Đó cũng là khoảnh khắc tôi bắt đầu bước ra khỏi “chiếc kén” được gia đình bảo bọc bấy lâu để tự mình trưởng thành. Khoác lên mình chiếc áo đồng phục của trường, tôi cảm thấy vô cùng tự hào.Tuy vậy, trong lòng vẫn có những băn khoăn: Liệu mình có thể hòa nhập với môi trường mới hay không? Bạn bè sẽ như thế nào? Thầy cô ra sao? Nhưng chỉ sau một thời gian ngắn, những lo lắng ấy dần tan biến. Thầy cô luôn tận tình hướng dẫn và truyền cảm hứng cho sinh viên, bạn bè thì năng động, nhiệt tình và luôn sẵn sàng giúp đỡ nhau khi gặp khó khăn. Môi trường đại học không chỉ mang đến kiến thức chuyên môn mà còn giúp sinh viên rèn luyện nhiều kỹ năng quan trọng. Ở đây, chúng tôi học cách tự học, tự lập và chịu trách nhiệm với lựa chọn của mình. Đại học cũng giúp mỗi người mở rộng góc nhìn, thay đổi những suy nghĩ cũ kỹ và tiếp thu những điều mới mẻ để thích nghi với cuộc sống. Hành trình trưởng thành của mỗi người đều khác nhau sẽ có những lần vấp ngã, những lúc chông chênh giữa những lựa chọn. Nhưng chính những lần đứng dậy sau khó khăn ấy lại giúp chúng ta mạnh mẽ hơn, bản lĩnh hơn. Mỗi ngày trôi qua, chúng ta đều đang vượt quachính mình của ngày hôm qua. Đối với tôi, UFM không chỉ là một ngôi trường. Đó là nơi bắt đầu của những ước mơ, nơi ghi dấu những nỗ lực đầu đời và cũng là nơi thanh xuân được viết nên bằng tất cả nhiệt huyết của tuổi trẻ. Mai này khi nhìn lại, có lẽ tôi sẽ nhớ nhất những ngày tháng được học tập, trưởng thành và sống hết mình dưới mái trường UFM – nơi đã trở thành một phần ký ức đẹp nhất của tuổi trẻ."
Trần Thị Ngọc Thúy
SV TH_25DMA11
"KHI THANH XUÂN GỌI TÊN UFM Có những nơi ta chỉ đi ngang qua trong đời như một điểm dừng ngắn ngủi rồi rời đi. Nhưng cũng có những nơi, dù sau này có đi xa đến đâu, trong lòng ta vẫn luôn dành một góc rất riêng để nhớ về. Với tôi - một sinh viên của Trường Đại học Tài chính - Marketing, UFM không chỉ đơn giản là một ngôi trường để học tập. Nơi đây chính là một phần thanh xuân của tôi, là nơi tôi từng bỡ ngỡ bước vào, từng vấp ngã, từng thay đổi, và dần dần học cách trưởng thành hơn, học cách sống có trách nhiệm với chính cuộc đời mình. Tôi sinh ra và lớn lên ở Lâm Đồng. Ngày rời nhà lên thành phố học đại học, trong lòng tôi có rất nhiều cảm xúc đan xen. Có hy vọng, có háo hức, nhưng cũng có không ít lo lắng. Thành phố đông đúc và nhộn nhịp quá, mọi thứ dường như đều diễn ra rất nhanh. Tôi sợ mình sẽ lạc lõng giữa nơi xa lạ ấy, sợ mình chưa đủ giỏi, sợ không theo kịp bạn bè xung quanh. Tôi vẫn nhớ hôm diễn ra lễ khai giảng, khi đứng trước cổng Trường Đại học Tài chính – Marketing, tôi đã tự hỏi: Không biết bốn năm thanh xuân của mình ở nơi này rồi sẽ trôi qua như thế nào nhỉ ? Liệu mình có thực sự phù hợp với ngôi trường này hay không ? Và rồi, theo thời gian, tôi nhận ra chính những điều rất giản dị ở UFM đã làm tôi thay đổi. Tôi vẫn nhớ một lần sau giờ học, tôi còn loay hoay với một phần bài chưa hiểu. Thầy giảng viên khi đó đã ở lại thêm một lúc để giải thích lại cho tôi. Nhưng điều khiến tôi nhớ mãi không chỉ là bài giảng. Thầy hỏi tôi một câu rất đơn giản: “Em có thật sự thích ngành mình đang học không? Sau này em muốn trở thành người như thế nào?”. Câu hỏi ấy khiến tôi suy nghĩ rất nhiều. Lần đầu tiên, tôi nhận ra việc học không chỉ là để qua môn hay lấy điểm số. Học là cách mình chuẩn bị cho con đường dài phía trước. Tôi cũng nhớ những buổi làm bài tập nhóm kéo dài đến tối muộn. Có lúc cả nhóm tranh luận khá căng thẳng, ai cũng bảo vệ ý kiến của mình. Thậm chí chúng tôi đã giận nhau vì bất đồng quan điểm, tưởng như không thể tiếp tục làm việc cùng nhau nữa. Nhưng rồi cuối cùng, khi cả nhóm cùng hoàn thành bài thuyết trình, cùng đứng trước lớp với chút hồi hộp và sau đó là cảm giác nhẹ nhõm khi mọi việc kết thúc, tôi mới hiểu rằng trưởng thành không phải chuyện đơn giản. Đôi khi chính những khó khắn như vậy lại dạy mình cách lắng nghe và thấu hiểu người khác hơn UFM trong tôi còn gắn với những ngày tham gia hoạt động tình nguyện. Lần đầu tiên khoác lên mình chiếc áo mùa hè xanh, tôi chỉ nghĩ đơn giản là đi trải nghiệm cho biết. Nhưng khi gặp những em nhỏ còn thiếu thốn nhiều thứ, tôi chợt nhận ra mình may mắn hơn mình từng nghĩ. Những ngày ấy dạy tôi biết lắng nghe nhiều hơn, biết chia sẻ nhiều hơn. Và quan trọng nhất, tôi hiểu rằng đôi khi chỉ cần một hành động nhỏ thôi cũng có thể mang lại niềm vui cho người khác. Có những khoảng thời gian tôi cảm thấy áp lực. Áp lực vì điểm số, vì những kỳ thi liên tiếp, và cả vì tương lai phía trước vẫn còn nhiều điều chưa rõ ràng. Có lúc tôi tự hỏi mình có chọn đúng con đường hay không, liệu mình có đủ khả năng để tiếp tục đi xa hơn không. Nhưng rồi mỗi lần như vậy, tôi lại nhớ đến những lời động viên của thầy cô, nhớ đến ánh mắt tin tưởng của ba mẹ. Và tôi tự nhắc mình rằng mình đã cố gắng đi đến đây, mình không thể dễ dàng bỏ cuộc. Trong những năm học ở Trường Đại học Tài chính – Marketing, tôi cũng nhận ra rằng sự trưởng thành của sinh viên không chỉ đến từ bài giảng trên lớp của các giảng viên có chuyên môn cao mà còn từ môi trường mà nhà trường tạo ra. Ở UFM, điều đó thể hiện qua sự đầu tư cho không gian học tập và sự quan tâm dành cho sinh viên. Các phòng học của trường luôn được trang bị cơ sở vật chất đầy đủ, từ bàn ghế, quạt, máy lạnh, máy chiếu cho đến loa và micro. Ngoài giờ học trên lớp, thư viện trường là nơi tôi thường ghé đến nhiều nhất. Ở đó có nhiều đầu sách từ chuyên ngành đến những cuốn giúp mở rộng góc nhìn về cuộc sống. Không gian rộng rãi, yên tĩnh, có khu tự học riêng, bàn ghế gọn gàng và phòng học máy lạnh nên rất dễ tập trung. Nhiều buổi chiều, tôi cùng bạn bè ngồi lại đó để đọc tài liệu, làm bài tập hay đơn giản là tìm một góc yên tĩnh để suy nghĩ. Bên cạnh cơ sở vật chất, điều khiến tôi cảm thấy gắn bó với trường hơn là cách nhà trường luôn lắng nghe sinh viên. Từ ban lãnh đạo cấp cao đến các thầy cô ở các phòng ban đều rất quan tâm và sẵn sàng hỗ trợ khi chúng tôi gặp khó khăn. Ngoài giờ học, các câu lạc bộ và tổ chức đoàn – hội của trường cũng tạo ra nhiều sân chơi ý nghĩa, từ các cuộc thi học thuật đến hoạt động tình nguyện hay chương trình văn hóa – nghệ thuật. Nhờ vậy, quãng thời gian ở UFM với tôi không chỉ là học kiến thức, mà còn là hành trình trải nghiệm và tích lũy kinh nghiệm. Bốn năm đại học - nếu nhìn dưới góc độ một đời người thì đây không phải là quãng thời gian quá dài. Nhưng với tôi, đó là khoảng thời gian rất quan trọng. Ở đây, tôi học cách tự lập khi sống xa gia đình, học cách sắp xếp thời gian giữa việc học và cuộc sống, học cách chịu trách nhiệm với những lựa chọn của mình. Tôi không chỉ học kiến thức về kinh doanh hay tài chính. Tôi học cách giao tiếp với mọi người, học cách làm việc cùng một tập thể, học cách đứng trước đám đông để nói lên suy nghĩ của mình. Và có lẽ quan trọng hơn hết, tôi học cách chấp nhận những sai sót của bản thân và cố gắng để tốt hơn mỗi ngày. Tôi từng nghe ai đó nói rằng: đại học là quãng thời gian đẹp nhất của đời người. Tôi không chắc đó có phải là quãng thời gian dễ dàng không – vì thật ra, có rất nhiều áp lực, rất nhiều băn khoăn về tương lai. Nhưng tôi tin đó là quãng thời gian chân thật nhất. Ở đây, tôi được là chính mình khi chưa bị cuốn vào vòng xoáy cơm áo gạo tiền. Tôi được phép sai, được phép thử, được phép mơ những giấc mơ rất lớn. Khi nhà trường phát động cuộc thi “UFM trong tôi” nhân dịp kỷ niệm 50 năm truyền thống của Trường Đại học Tài chính – Marketing, tôi chợt nhận ra mình đã có rất nhiều điều để nhớ về nơi này. Năm mươi năm là một chặng đường dài, là dấu chân của biết bao thế hệ sinh viên đã học tập, trưởng thành rồi mang theo tri thức và bản lĩnh của UFM bước vào đời. Nhiều anh chị đi trước đã để lại những dấu ấn đáng tự hào trên các sân chơi học thuật toàn quốc – như việc sinh viên UFM đạt nhiều giải cao tại cuộc thi Olympic Kinh tế lượng và Ứng dụng, hay các giải thưởng nghiên cứu khoa học và Olympic Toán học sinh viên toàn quốc. Khi nghe tin chị Hà Trúc Linh - một sinh viên ngành Marketing của trường - đăng quang Hoa hậu Việt Nam 2024, tôi bỗng cảm thấy rất tự hào. Những thành tích ấy không chỉ là phần thưởng cho nỗ lực học tập mà còn cho thấy tinh thần dám thử sức, dám vươn lên của sinh viên UFM, đúng với tinh thần “sáng tạo – khác biệt – hiệu quả - bền vững” của UFM, từ đó góp phần lan tỏa hình ảnh của trường đến với nhiều người hơn. Nhìn lại chặng đường 50 năm của UFM, tôi hiểu rằng thế hệ của mình chỉ là một mắt xích nhỏ trong hành trình dài ấy. Trước chúng tôi là biết bao thế hệ sinh viên đã trưởng thành và góp phần tạo nên uy tín của nhà trường. Và sau chúng tôi sẽ còn nhiều thế hệ khác tiếp tục viết tiếp câu chuyện ấy. Nghĩ đến điều đó, trong lòng tôi có một niềm tự hào – tự hào vì mình cũng được là một phần của đại gia đình UFM. Nhưng đi cùng với niềm tự hào ấy còn là trách nhiệm. Trách nhiệm học tập nghiêm túc để không phụ sự tận tâm của thầy cô. Trách nhiệm sống tử tế để khi nhắc đến sinh viên UFM, người ta nghĩ đến những người trẻ năng động, bản lĩnh và biết quan tâm đến cộng đồng. Có lẽ 50 năm không chỉ là con số của thời gian, mà còn là minh chứng cho những giá trị được gìn giữ qua từng thế hệ. UFM trong tôi sẽ là kỉ niệm đẹp. Đó là những năm tháng thanh xuân với đủ vui buồn, áp lực và hy vọng. Là nơi tôi từng lo lắng rất nhiều về tương lai, nhưng cũng chính là nơi dạy tôi tin rằng tương lai ấy do mình tạo nên. Và tôi tin rằng, nhiều năm sau khi đã rời xa giảng đường, chỉ cần nghe ai đó nhắc đến hai chữ “UFM”, trong lòng tôi vẫn sẽ khẽ rung lên một cảm giác rất khó quên. Bởi vì nơi này không chỉ cho tôi kiến thức, mà còn nuôi dưỡng tôi lớn lên từng ngày. Và hơn hết, tôi tự hào vì mình là sinh viên Trường Đại học Tài chính - Marketing! "
Nguyễn Vũ Nhật Linh
SV 23DDA
"Thư gửi UFM tuổi năm mươi, Sài Gòn là điểm đến theo xu hướng đối với một số người sinh sống tại vùng quê như tôi và UFM là một điểm dừng chân tình cờ trong chuyến đi trưởng thành của cô học sinh năm ấy. Tôi sinh ra và lớn lên ở quê, vùng đó không hẳn là nghèo khó nhưng cũng không sôi động như những đêm Sài thành, nơi mà tôi đang đặt bút viết lá thư này. Tôi nhớ mấy tháng ngày ôn thi Đại học, cặm cụi phân tích cách làm cho bài hình học không gian, nhớ mấy công thức chuyển động đều trong Vật lý và quằn quại với các chất phản ứng Axit béo là gì. Để rồi tôi mong ước thi được điểm cao và lên Sài Gòn học Đại học. Có lẽ là do con người ngày xưa của tôi không biết cách đặt mục tiêu cho bản thân mình, cứ làm tốt nhất có thể rồi lại thăm dò thông tin tuyển sinh của vài trường. Vậy mà lúc đó tôi cũng chẳng hỏi thăm ai, để rồi tôi quyết định đăng ký xét tuyển vào Trường Đại học Tài chính – Marketing với một phẩy năm tiêu chí chính. Chỉ tiêu đầu tiên là vì đây là trường công lập, nửa còn lại vì tôi mường tượng năng lực của mình phù hợp với trường học này, sở dĩ chỉ có không phết năm là bởi vì chỉ tiêu đó mơ hồ quá, tôi không biết mình có đi học nên người hay không. Nhưng khoảnh khắc đủ điểm xét tuyển làm tôi nhảy cẫng và vui mừng khôn xiết. Thế đấy, tôi xem đó là cơ duyên để học tập và phát triển tại UFM. Tôi nhớ như in ngày đi nhập học cùng chị gái mình, chị ấy rành rọt các cung đường ở thành phố nên tôi chẳng lo ngại gì, với cả lúc đó tôi không biết dùng Google Map. Chúng tôi trên chuyến xe buýt số 08 rồi tới số 56 để đến cơ sở Tăng Nhơn Phú A, lâu lắm rồi tôi mới cảm nhận rõ mạch cảm xúc hồi hộp chảy trong tim vào mùa tựu trường. Hồi còn dưới quê tôi không bỏ sót buổi tựu trường nào cả mà do cảnh vật ở đó quen thuộc quá, con người xung quanh cũng cùng mảnh đất chung tình đành ra không có nhiều cảm xúc đặc biệt. Vậy mà ngày đầu tiên đến UFM nó lạ một cách kì quặc. Lạ là bởi vì tôi thấy mấy bạn nữ khác trang điểm trông xinh đẹp, áo quần tươm tất vì có khâu chụp ảnh thẻ sinh viên. Tôi cũng biết là bức ảnh đó quan trọng lắm, vì nó đồng hành với mình xuyên suốt năm tháng ở Đại học, nó chứng minh con bé ở trong thẻ sinh viên này là tôi đó, nên phải chụp cho đẹp vào. Nhưng mà ở dưới quê mà, thời đó tôi không quan tâm việc “mách cúp” với cả đi hai chuyến xe buýt gật gù và say xe làm tôi bơ phờ mà chẳng có nổi một miếng tinh thần dù chỉ là vụn vặt để đến phòng chụp ảnh thẻ. Thế là tôi đã bỏ lỡ, tôi vụt mất cơ hội chụp tấm ảnh chính thống đầu tiên tại UFM, tôi bỏ lỡ một lần đầu. Hình 1: Ngày tựu trường tại UFM (8/9/2023) Sau đó là bắt đầu chuỗi ngày học tập đầu tiên, được học phòng máy lạnh chẳng có gì sung sướng hơn. Hằng ngày tôi vẫn đi hai tuyến xe công cộng ấy để đến lớp khoảng 1 tiếng 15 phút là tới. Vậy mà tôi tự hào ghê gớm lắm, tự hào vì không phải mình học giỏi mà vì mình đến lớp sớm nhất. Tôi đại diện căn phòng chưa có ai vào lớp để bật cầu dao đèn, quạt, máy lạnh và mãi trôi qua 3 tháng học đầu tiên tôi mới có chiếc xe máy cho riêng mình. Chiếc xe đó mẹ tôi mua lúc tôi chào đời, tính ra đến nay nó được 21 tuổi. Chị gái tôi đã đi con xe đó suốt 4 năm Đại học, tốt nghiệp đúng hạn và có công việc là điểm mạnh của chị ấy. Nên tôi trộm vía tốt đẹp đó và sử dụng nó đến ngày hôm nay, tôi thương chiếc xe đó lắm vì đó là tài sản của mẹ và nó chứa đựng bao kỳ vọng, bao gửi gắm của gia đình đối với tôi để đi học sao cho thành tài. Đó lại thêm một lý do để tôi đi học sớm và tìm vị trí đẹp đậu xe, tôi rút ra kinh nghiệm là nên đậu dưới bóng mát và phía bên bìa để tăng tuổi thọ tài sản hướng đến sự gìn giữ bền bỉ nhất. Khi nghĩ đến UFM tôi nhớ đến hai từ là “thuyết trình” và “đồng đội”. Tính đến nay tôi đã thuyết trình được 22 lần và trải qua nhiều cung bậc cảm xúc từ trầm cho đến thăng. Trầm bởi vì lối diễn giải của tôi dài dòng không vào trọng tâm vấn đề nên tôi ghi nhận được những lời nhận xét cần khắc phục thêm. Còn thăng là lúc tôi đứng giữa không gian lớp học để cảm nhận được sân khấu này là của mình, tôi thật sự được sống trong khoảnh khắc thuyết trình. Hình 2: Bài thuyết trình hạnh phúc nhất Tôi may mắn nhận được những lời biểu dương, những tràn pháo tay nồng nhiệt, những ánh mắt quan tâm đến nội dung diễn giải và để rồi một ngày ở hiện tại tôi xoay vào trong để hoài nghi về năng lực của chính mình. Tôi sợ một ngày mình trình bày không còn hấp dẫn nữa, tôi sợ năng lượng của bản thân chùng xuống bởi một số áp lực xung quanh nảy ra khi chúng ta đã lớn. Nhưng chính điều đó giúp tôi lựa chọn bước tiếp, bước đến UFM để học tập và tiếp tục phát triển, và điều giúp tôi vơi đi sự nghi ngờ với chính bản thân mình là những người đồng đội. Tôi trân trọng vì gặp được những người bạn tuyệt vời. Nhóm bạn ấy có Ngọc, Trang, Giang, Linh và tôi. Chúng tôi hợp tác lần đầu ở môn Tiền tệ - Ngân hàng và Thị trường Tài chính 1 và cùng làm việc đến tận nay. Trong công việc mỗi cá nhân là một mảnh ghép của toàn thể, có bạn sở hữu kỹ năng tìm kiếm nội dung hay và bám sát đề tài, còn có bạn thì mạnh về thiết kế Slide Powerpoint vì bạn ấy hình dung được bố cục và phối màu sao cho hài hòa, và có bạn diễn giải tốt vấn đề. Thế là chúng tôi chia ra, cứ tựa trên điểm mạnh để phát huy hiệu suất làm việc của mỗi cá nhân. Chúng tôi tranh lớp đăng ký học phần để cùng học chung, hẹn nhau những bữa ăn trưa tạm ngon để bắt đầu vào ca học chiều và cùng nhau tổ chức sinh nhật lưu giữ kỷ niệm. Chúng tôi khắn khít đến nỗi thoải mái với nhau chia sẻ các vấn đề cá nhân trong cuộc sống, vì ở đó chúng tôi biết có người nói chắc chắn sẽ có người lắng nghe. Tôi còn nhớ đợt đó tôi không đủ bản lĩnh để chia tay bạn trai cũ, và có một người trong nhóm ấy đã đóng vai làm giúp tôi. Những bước chân đồng điệu đó giúp mỗi cá nhân phát triển vượt bậc hơn hẳn. Tôi nhận ra rằng mình không thể có ngày hôm nay nếu không có đội nhóm, đội nhóm không thể làm việc hiệu suất cao nếu các thành viên không cùng văn hóa và tần số, đội nhóm sẽ không đi theo tiến độ nếu thiếu người lãnh đạo khắt khe đặt ra tiêu chuẩn chất lượng trong công việc và đồng thời cũng phải mềm mỏng nếu thành viên đang cần những vòng tay ôm lấy khi họ rơi vào vực sâu trong lòng. Tất cả đều là cộng sinh để cùng làm nên một tập thể phát triển bền vững. Hình 3: Đồng đội gồm Ngọc, Giang, Linh, Thy và Trang (từ trái sang) Trong mỗi cuộc đua kẻ dẫn đầu trong hành trình chưa hẳn là người chiến thắng. Quá trình là quan trọng vì quãng đường đó ta thấy rõ sự nỗ lực và tiến triển từng ngày, nhưng tiêu chí đánh giá thực tế vẫn dựa trên kết quả. Trường Đại học Tài chính – Marketing với 50 năm đi từ những bước chân thành lập cho đến phát triển như hôm nay để gặt hái thành tựu về Nghiên cứu khoa học; Nghệ thuật văn hóa, thể thao; Hội nhập, hợp tác với bạn bè quốc tế; Tuyển sinh; Nâng cao chất lượng giảng dạy và cơ sở vật chất,… là một niềm tự hào to lớn tô điểm trong đơn vị trường nói chung và thành viên trong đại gia đình UFM nói riêng. Tuổi đời 50 năm chiếm xấp xỉ 83.33% cuộc đời con người, UFM vẫn tiếp tục sống và làm việc. Bên cạnh đó là được đặt kỳ vọng bởi những người cùng sống với UFM. Bước sang giai đoạn thập kỷ mới trong hành trình phát triển, với nguồn lực mạnh mẽ, khát vọng vươn xa và chiến lược dài hạn rõ ràng. Toàn thể đội ngũ UFM sẽ tiếp tục xây dựng môi trường giáo dục lành mạnh, văn minh. Xây dựng nền văn hóa ứng xử chuẩn mực trong khuôn khổ nghề giáo đề cao phẩm chất đạo đức. Tiếp tục nâng cao chất lượng giảng dạy, chất lượng tuyển sinh đầu vào và cải tiến cơ sở vật chất hiện đại hơn để đáp ứng nhu cầu ngày càng cao và toàn diện của thị trường. UFM không chỉ là nơi học tập và làm việc mà còn là điểm đến hợp tác lý tưởng với đối tác trong và ngoài nước. Đặc biệt hơn là siết chặt năng lực ngoại ngữ để nâng cao cơ hội làm việc của sinh viên sang thị trường quốc tế. Nếu hỏi tôi rằng “Bạn có còn tồn đọng điều gì tiếc nuối tại UFM không?” thì tôi tiếc vì bản thân đã không dám bước ra khỏi vùng an toàn tham gia các cuộc thi quy mô lớn. Còn nếu hỏi tôi rằng “Điều gì khiến bạn hạnh phúc nhất tại UFM?” thì đó chính là sự vô tình của cô học sinh ngày ấy, tình cờ vì tôi chọn Sài Gòn và chọn UFM là điểm dừng chân để phát triển bản thân. Giả sử xét về khoa học thì tôi đã phi logic khi không đặt mục tiêu rõ ràng để UFM trở thành sự kiên quyết trong lựa chọn, nhưng tôi đã và đang được sống với những tháng ngày tại UFM. Tôi đã trao đi yêu thương đến Thầy, Cô, bạn bè và tôi đã rung cảm với văn hóa lành mạnh nơi đây, cách mà UFM lắng nghe nhu cầu của sinh viên và đổi mới. Sự thật rằng chúng ta không thể làm hài lòng tất cả mọi người trong một tập thể, nhưng xét về chiến lược dài hạn với riêng tôi hoàn toàn đồng tình với những sự đổi mới đó. Và UFM vẫn ở đó, vẫn luôn đợi chúng tôi thích nghi với điều mới mẻ để hướng đến sự Sáng tạo, Khác biệt, Hiệu quả và Bền vững của chúng ta. Trân trọng và nhiệt thành Cảm ơn! "
Nguyễn Thị Minh Thy
SV 23DBH2
"30 NĂM DƯỚI MÁI TRƯỜNG ĐẠI HỌC: MỘT ĐỜI NGƯỜI, MỘT CUNG ĐƯỜNG TÂM HUYẾT Có những con đường ta đi qua chỉ trong thoáng chốc, nhưng cũng có những nơi ta dừng chân lại trở thành một phần máu thịt của cuộc đời. Nhìn lại chặng đường 30 năm học tập và làm việc dưới mái trường đại học thân yêu, trong tôi dâng lên những cảm xúc khó diễn tả – sự đan xen giữa niềm tự hào, lòng biết ơn và cả những hoài niệm giản dị về một thời thanh xuân sôi nổi cho đến những năm tháng trưởng thành chín chắn. Khởi đầu từ những ước mơ xanh Ba mươi năm trước, tôi bước qua cổng Trường Cao đẳng Bán công Marketing – thuộc Ban Vật giá Chính phủ (nay là Trường Đại học Tài chính – Marketing) với tư cách một sinh viên năm nhất, mang theo hành trang là sự ngây ngô của tuổi trẻ và khát khao khẳng định bản thân. Ngày ấy, cơ sở vật chất của trường chưa khang trang như hôm nay. Tọa lạc tại 306 Nguyễn Trọng Tuyển, Phường 1, quận Tân Bình, khuôn viên trường chỉ có một tòa nhà 5 tầng với gần 20 phòng chức năng gồm phòng học, thư viện, phòng thực hành máy tính và văn phòng các khoa. Dẫu còn nhiều thiếu thốn, nhưng không gian ấy luôn ấm cúng, tràn ngập tiếng cười và tinh thần học hỏi say mê của sinh viên đến từ nhiều tỉnh thành và TP.HCM. Những năm tháng sinh viên là quãng thời gian đẹp nhất của tuổi trẻ. Đó là những đêm thức trắng ôn bài trước kỳ thi, những buổi tập văn nghệ rộn ràng, những cuộc thảo luận sôi nổi của nhóm về hoạt động Đoàn và các chương trình thiện nguyện vì cộng đồng. Đó còn là tình thầy trò ấm áp khi chúng tôi được các bậc tiền bối tận tình dìu dắt trong những bước đi đầu đời. Ngôi trường khi ấy không chỉ truyền đạt kiến thức chuyên môn, mà còn dạy tôi cách làm người, cách tư duy độc lập và ý thức trách nhiệm với xã hội thông qua các hoạt động Đoàn Thanh niên như hiến máu nhân đạo, Mùa hè xanh, sinh hoạt hè… Chính những nền tảng ấy đã nhen nhóm trong tôi tình yêu sâu sắc với lĩnh vực giáo dục, với công tác xã hội, hoạt động phong trào, văn hóa – thể thao. Và rồi, sau khi tốt nghiệp, tôi đã lựa chọn ở lại, tiếp tục gắn bó với ngôi trường này trong một vai trò mới. Chặng đường làm nghề: Khi người học trở thành người dẫn dắt Làm việc trong môi trường giáo dục giúp tôi nhận ra rằng việc “học” chưa bao giờ có điểm dừng. Để gắn bó và phát triển với nghề, tôi phải không ngừng học hỏi từ sách vở, từ đồng nghiệp và cả từ chính những sinh viên của mình. Thế giới luôn thay đổi, tri thức nhân loại không ngừng mở rộng, điều đó đòi hỏi người làm giáo dục phải liên tục làm mới mình. Ba mươi năm qua là hành trình tôi rèn luyện sự kiên nhẫn, lòng tận tâm và bản lĩnh nghề nghiệp. Hạnh phúc của một người làm việc trong môi trường đại học không nằm ở những tấm bằng khen hay danh hiệu, mà ở sự trưởng thành và thành công của học trò. Khi nhìn thấy những sinh viên mình từng hướng dẫn, từng hỗ trợ nay trở thành những nhà quản lý giỏi, những doanh nhân thành đạt hay những công dân có ích cho xã hội, mọi áp lực và mệt mỏi trong công việc dường như tan biến. Mỗi chuyến đò qua sông là một niềm vui ở lại – bồi đắp thêm ý nghĩa cho sự lựa chọn của cuộc đời tôi. Sự thay đổi của ngôi trường và những giá trị vĩnh cửu Ba thập kỷ trôi qua, diện mạo của ngôi trường đã thay đổi mạnh mẽ. Cơ sở vật chất ngày càng được đầu tư hiện đại và đồng bộ. Những tòa nhà mới khang trang được xây dựng tại Tân Thuận (Quận 7 cũ), Long Trường (Thủ Đức cũ), hệ thống phòng thực hành ngân hàng, phòng máy, thư viện điện tử… được trang bị công nghệ tiên tiến, kết nối với tri thức toàn cầu. Trường Đại học Tài chính – Marketing ngày nay đã vươn mình mạnh mẽ, từng bước khẳng định vị thế trong hệ thống giáo dục đại học khu vực phía Nam và cả nước. Thế nhưng, giữa những đổi thay của thời gian, vẫn có những giá trị bền vững không bao giờ mất đi. Đó là tinh thần tự học, tinh thần kết nối và sự lan tỏa tri thức giữa các thế hệ sinh viên, giảng viên và các đối tác doanh nghiệp. Những người thầy, người anh, người chị đi trước đã truyền lửa cho tôi. Và hôm nay, tôi tiếp tục trao lại ngọn lửa ấy cho các đồng nghiệp trẻ và cho những thế hệ sinh viên Gen Z – những chủ nhân tương lai của đất nước. Sự tiếp nối ấy chính là nguồn sinh lực nuôi dưỡng ngôi trường phát triển bền vững. Lời tri ân và khát vọng tương lai Ba mươi năm – một nửa đời người gắn bó với một mái trường. Nơi đây đã chứng kiến tôi từ một thanh niên đầy hoài bão trở thành một người làm giáo dục trưởng thành và dày dạn kinh nghiệm. Ngôi trường không chỉ là nơi làm việc, mà còn là ngôi nhà thứ hai, nơi lưu giữ biết bao kỷ niệm buồn vui và những dấu mốc đáng nhớ trong cuộc đời. Tôi xin gửi lời tri ân sâu sắc đến những người thầy đã dìu dắt tôi, những đồng nghiệp đã luôn đồng hành và sẻ chia trong công việc, cùng các thế hệ sinh viên đã tin tưởng, lựa chọn tôi là người đồng hành trên hành trình chinh phục tri thức. Thời gian sẽ tiếp tục trôi, và quy luật của cuộc sống rồi sẽ đến lúc khiến tôi phải dừng lại trong sự nghiệp giáo dục. Nhưng tình yêu dành cho ngôi trường này sẽ mãi vẹn nguyên. Hành trình 30 năm ấy không phải là điểm kết thúc, mà là kho tàng kinh nghiệm quý giá để tôi tiếp tục cống hiến, dù ở bất kỳ vai trò nào, cho sự nghiệp “trồng người” cao quý. Chào 30 năm rực rỡ – và xin cảm ơn vì tất cả! "
Nguyễn Thái Châu
Phòng Công tác sinh viên
"Mỗi người trong chúng ta đều có một nơi để nhớ, một nơi để gắn bó và tự hào khi nhắc đến. Với tôi, đó chính là Trường Đại học Tài chính – Marketing – nơi tôi đã gắn bó suốt 15 năm làm việc với vai trò là một nhân viên y tế. Khoảng thời gian ấy không chỉ đơn thuần là những năm tháng công tác, mà còn là hành trình trưởng thành, cống hiến và lưu giữ nhiều kỷ niệm đáng trân quý. UFM trong tôi vì thế không chỉ là một ngôi trường, mà còn là mái nhà thứ hai – nơi tôi được học hỏi, được sẻ chia và được tự hào khi góp một phần nhỏ bé của mình vào sự phát triển chung của nhà trường. Ngày đầu tiên bước chân vào làm việc tại trường, tôi vẫn còn nhiều bỡ ngỡ. Là một nhân viên y tế trong môi trường giáo dục đại học, tôi nhận ra rằng công việc của mình không chỉ đơn thuần là chăm sóc sức khỏe khi có sự cố xảy ra, mà còn là người đồng hành thầm lặng với sinh viên, giảng viên và cán bộ nhân viên trong suốt quá trình học tập và làm việc. Những ngày đầu, tôi học cách thích nghi với môi trường mới, với nhịp sống sôi động của một trường đại học, với những khuôn mặt sinh viên trẻ trung đầy nhiệt huyết. Thời gian trôi qua thật nhanh. Từ những ngày còn nhiều bỡ ngỡ, tôi dần trở nên quen thuộc với từng phòng ban, từng hành lang lớp học, từng hoạt động của nhà trường. Công việc của một nhân viên y tế đôi khi âm thầm và ít được chú ý, nhưng tôi luôn cảm thấy tự hào vì mình đang góp phần bảo vệ và chăm sóc sức khỏe cho cộng đồng UFM. Mỗi lần hỗ trợ sơ cứu cho một sinh viên bị choáng trong giờ học, chăm sóc một cán bộ bị mệt trong giờ làm việc, hay tư vấn những vấn đề sức khỏe đơn giản cho các bạn sinh viên – tất cả đều mang lại cho tôi cảm giác ý nghĩa và trách nhiệm. Có những ngày công việc diễn ra nhẹ nhàng, nhưng cũng có những thời điểm cần sự nhanh chóng và bình tĩnh. Trong những tình huống khẩn cấp, tôi luôn tự nhắc bản thân phải giữ vững chuyên môn, xử lý kịp thời để đảm bảo an toàn cho người được chăm sóc. Chính những trải nghiệm ấy giúp tôi trưởng thành hơn trong nghề nghiệp, rèn luyện sự cẩn trọng, kiên nhẫn và tinh thần trách nhiệm cao. Điều khiến tôi luôn cảm thấy may mắn khi làm việc tại UFM chính là môi trường làm việc thân thiện, đoàn kết và đầy sự quan tâm. Ở đây, tôi không chỉ có đồng nghiệp mà còn có những người anh, người chị, người bạn luôn sẵn sàng chia sẻ, hỗ trợ nhau trong công việc cũng như trong cuộc sống. Mỗi ngày đi làm đối với tôi không chỉ là thực hiện nhiệm vụ chuyên môn, mà còn là cơ hội để gặp gỡ, trò chuyện và cùng nhau xây dựng một tập thể gắn kết. Trong suốt 15 năm công tác, tôi đã chứng kiến nhiều sự thay đổi và phát triển của nhà trường. Từ cơ sở vật chất ngày càng khang trang, hiện đại đến chất lượng đào tạo ngày càng được nâng cao. Số lượng sinh viên ngày một đông hơn, các hoạt động học thuật, văn hóa, thể thao cũng trở nên phong phú và sôi nổi hơn. Mỗi bước tiến của nhà trường đều mang lại cho tôi niềm tự hào, bởi tôi biết rằng mình cũng là một phần nhỏ trong hành trình phát triển ấy. Góc sân đa năng các em sinh viên hỗ trợ cho các Thầy cô tập luyện kéo co chuẩn bị giải đấu Đối với một nhân viên y tế trong trường học, sinh viên luôn là những người gắn bó nhiều nhất. Mỗi năm học mới, tôi lại được gặp những gương mặt sinh viên mới – trẻ trung, năng động và đầy ước mơ. Các bạn đến với trường với nhiều hoài bão và kỳ vọng cho tương lai. Trong những lúc các bạn gặp vấn đề về sức khỏe, dù là nhỏ nhất, tôi luôn cố gắng hỗ trợ hết khả năng của mình. Có những bạn sinh viên sau khi được chăm sóc đã quay lại cảm ơn, có bạn sau khi ra trường vẫn nhớ và hỏi thăm khi gặp lại. Những điều giản dị ấy chính là động lực giúp tôi thêm yêu công việc của mình. Bên cạnh công việc chuyên môn, tôi còn cảm nhận rõ sự quan tâm của nhà trường và tổ chức công đoàn đối với đời sống của cán bộ, nhân viên. Nhà trường luôn tạo điều kiện cho chúng tôi tham gia các khóa học nâng cao trình độ chuyên môn, giúp mỗi người có cơ hội học hỏi và phát triển bản thân. Đây là điều rất ý nghĩa đối với những người làm công tác y tế như tôi, bởi lĩnh vực này luôn cần cập nhật kiến thức và kỹ năng mới. Không chỉ vậy, công đoàn trường còn tổ chức nhiều hoạt động chăm lo đời sống tinh thần cho cán bộ, nhân viên. Những chuyến tham quan, du lịch, nghỉ dưỡng sau những tháng ngày làm việc bận rộn giúp chúng tôi có thời gian thư giãn và gắn kết với nhau hơn. Các hoạt động thể dục thể thao giữa các cụm công đoàn, những sân chơi giao lưu, các chương trình văn nghệ hay gala cuối năm… tất cả đều tạo nên một môi trường làm việc đầy năng lượng và niềm vui. Tập trung ăn uống nghỉ ngơi sau giờ tập luyện chuẩn bị thi đấu Tôi vẫn còn nhớ những buổi tập luyện thể thao để chuẩn bị cho hội thao của Ngành . Dù mỗi người đều có công việc riêng, nhưng khi cùng nhau luyện tập, quyết tâm cho giải đấu có kết quả tốt nhất, mọi khoảng cách dường như được xóa nhòa. Những tiếng cười, những phút giây hồi hộp trước giờ thi đấu và cả niềm vui khi có những thành tích cao trong giải đấu đều trở thành những kỷ niệm đáng nhớ trong quãng thời gian làm việc tại UFM. Một trong những điều khiến tôi trân trọng nơi đây chính là sự quan tâm đến đời sống tinh thần của cán bộ, nhân viên. Không chỉ là môi trường làm việc chuyên nghiệp, UFM còn là nơi mỗi người được quan tâm, được động viên và được ghi nhận những đóng góp của mình. Điều đó giúp chúng tôi luôn cảm thấy gắn bó và có thêm động lực để làm việc tốt hơn. Nhìn lại chặng đường 15 năm đã qua, tôi nhận ra rằng UFM đã mang đến cho tôi rất nhiều điều quý giá. Không chỉ là một công việc ổn định, mà còn là môi trường để tôi trưởng thành, học hỏi và cống hiến. Mỗi ngày làm việc tại đây đều giúp tôi hiểu rõ hơn về giá trị của sự tận tâm trong nghề nghiệp và ý nghĩa của việc chăm sóc sức khỏe cho cộng đồng. Đối với tôi, UFM không chỉ là nơi làm việc mà còn là một phần của cuộc sống. Ở đây có những kỷ niệm, những con người và những câu chuyện đã trở thành một phần trong hành trình của tôi. Mỗi góc sân, mỗi hành lang lớp học đều gợi nhớ về những ngày tháng đã qua – những ngày tháng đầy nỗ lực, trách nhiệm và niềm tự hào. Trong tương lai, dù nhà trường còn tiếp tục phát triển và thay đổi như thế nào, tôi tin rằng tinh thần đoàn kết, sự quan tâm và môi trường làm việc tích cực của UFM vẫn sẽ luôn được giữ gìn và phát huy. Là một nhân viên đã gắn bó 15 năm với nhà trường, tôi luôn mong muốn được tiếp tục đồng hành, tiếp tục đóng góp một phần nhỏ bé của mình vào sự phát triển chung ấy. UFM trong tôi vì thế không chỉ là một cái tên hay một ngôi trường. Đó là nơi tôi đã dành cả tuổi trẻ để làm việc, để cống hiến và để trưởng thành. Đó là nơi đã cho tôi cơ hội được chăm sóc sức khỏe cho bao thế hệ sinh viên, được làm việc cùng những đồng nghiệp thân thiện và được sống trong một môi trường đầy sự sẻ chia. Và tôi tin rằng, dù thời gian có trôi qua bao lâu nữa, khi nhắc đến UFM, trong tôi vẫn luôn dâng lên một niềm tự hào và sự biết ơn sâu sắc – bởi nơi đây đã trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc đời và trong hành trình nghề nghiệp của tôi. “UFM – I LOVE YOU” là lời khẳng định về tình yêu dành cho một môi trường học tập và làm việc thân thiện, nơi mọi người cùng nhau học hỏi, phát triển và trưởng thành. Trong ba từ đơn giản ấy là cả một hành trình kỷ niệm, những nỗ lực không ngừng của tập thể nhà trường để xây dựng một ngôi trường năng động, sáng tạo và giàu giá trị nhân văn. I LOVE UFM"
Trần Thị Trúc Ly
Phòng Công tác sinh viên
"Trong không khí háo hức kỷ niệm 50 năm thành lập và phát triển của Trường Đại học Tài chính – Marketing (UFM), dù làm việc dưới mái nhà chung UFM mới chín năm, nhưng cũng để lại cho tôi nhiều kỉ niệm đẹp. Chín năm so với quá trình 50 năm hình thành và phát triển của nhà Trường chỉ là một thời gian ngắn nhưng cũng là một hành trình đủ dài để tôi kịp yêu, kịp gắn bó và kịp lưu giữ cho mình thật nhiều ký ức đẹp. Tôi từng gắn bó với bệnh viện – nơi áp lực và nhịp sống luôn hối hả. Từ một người từng quen với môi trường nhiều áp lực, nơi mà sự sống có thể nhìn thấy bằng phút, bằng giây. Khi quyết định rẽ sang công tác y tế trường học, bằng tất cả sự bỡ ngỡ, tôi mang theo không ít băn khoăn. Nhưng rồi chính mái nhà chung Đại học Tài chính – Marketing đã cho tôi câu trả lời bằng sự ấm áp và tin yêu. Là một người làm công tác y tế trong môi trường đại học, công việc của tôi không quá ồn ào hay nổi bật, nhưng lại âm thầm len lỏi vào từng khoảnh khắc của đời sống sinh viên. Mỗi ngày trôi qua là một câu chuyện nhỏ, mỗi khóa học đi qua là một miền ký ức đong đầy. Chín năm – một hành trình không quá dài của cuộc đời, nhưng đủ để một nơi xa lạ trở thành thân thương, đủ để ghi dấu những phần ký ức không thể tách rời. Chính nơi đây đã giữ tôi lại bằng tình người, bằng sự gắn bó âm thầm nhưng sâu sắc. Chính mái trường này đã cho tôi cơ hội được cống hiến theo một cách rất khác – thầm lặng nhưng bền bỉ. Ở đó, tôi không chỉ chăm sóc sức khỏe, mà còn được đồng hành cùng bao thế hệ sinh viên trong những năm tháng đẹp nhất của tuổi trẻ. Chín năm – một khoảng thời gian đủ để một người xem nơi đây không chỉ là nơi làm việc, mà là một phần đời, một phần ký ức và một phần trách nhiệm của cuộc đời mình. Tôi vẫn nhớ như in những ngày đầu nhận công tác. Phòng y tế nhỏ, công việc tưởng chừng chỉ xoay quanh những cơn sốt, đau đầu, trầy xước hay những ca sơ cứu đơn giản. Thế nhưng càng làm, tôi càng nhận ra mình không chỉ chăm sóc sức khỏe thể chất cho sinh viên, mà còn đồng hành cùng các em trong cả những phút yếu lòng. Có những bạn năm nhất lần đầu xa nhà, ốm một chút thôi cũng tủi thân đến rơi nước mắt. Có những bạn áp lực học tập, lo lắng thi cử mà mất ngủ, mệt mỏi. Có những bạn SV gặp những khúc mắc trong cuộc sống cũng ghé vào phòng y tế và ‘Cô ơi…..”. Những lúc ấy không còn khoảng cách giữa “cô y tế” và “sinh viên”, chúng tôi trò chuyện như những người thân. Các em kể về gia đình, về những khúc mắc, những khó khăn mình đang gặp phải. Những lúc ấy, tôi không chỉ phát thuốc, đo huyết áp, mà còn ngồi lại lắng nghe, hỏi han vài câu chuyện, và chợt nhận ra mình đang được tin tưởng, được chia sẻ. Nhiều khi, một lời động viên chân thành lại có sức mạnh hơn bất kỳ toa thuốc nào. Chính những giây phút giản dị ấy đã làm cho công việc của tôi trở nên ý nghĩa hơn bao giờ hết. Những giấy phút giản dị ấy cho tôi thêm yêu hơn vào công việc mình đang làm. Cám ơn mái nhà UFM đã cho tôi những trải nghiệm đầy cảm xúc. Trong rất nhiều hoạt động của nhà trường, những đợt sinh viên học QPAN tập trung luôn để lại trong tôi ấn tượng sâu sắc. Mỗi đợt QPAN học là mỗi đợt bận rộn nhưng đầy cảm xúc. Sinh viên rời giảng đường quen thuộc để bước vào môi trường kỷ luật của quân đội. Những ngày đầu, các em còn bỡ ngỡ với nếp sống đúng giờ, với thao trường nắng mưa, với những bài tập điều lệnh nghiêm khắc. Và tôi – người làm công tác y tế – lại bắt đầu những ngày trực liên tục, để đảm bảo sức khỏe cho các em. Giữa cái nắng gắt của sân tập, tôi thấy những gương mặt đỏ au vì nắng, những chiếc áo thấm đẫm mồ hôi. Có em mệt lả vì chưa quen cường độ vận động, có em choáng vì say nắng. Khi các em được chăm sóc ổn định, nhìn tôi và khẽ nói “Em cảm ơn cô”, tôi cảm thấy mọi mệt nhọc đều tan biến. Khoảnh khắc ấy khiến tôi tôi thấy vui và ấm áp vô cùng. Bên cạnh đó, những lần theo hỗ trợ sinh viên đi thực tế tại đơn vị quân đội là những trải nghiệm mà tôi luôn trân trọng. Đó không chỉ là nhiệm vụ chuyên môn, được hổ trợ cho các em khi gặp những vấn đề sức khỏe, mà còn là cơ hội giúp tôi được hiểu biết nhiều hơn. Đặc biệt, những năm dịch bệnh là khoảng thời gian không thể quên. Phòng y tế trở thành tuyến đầu trong công tác phòng, chống dịch của trường. Chúng tôi phối hợp kiểm tra sức khỏe, tư vấn, hướng dẫn phòng dịch, cập nhật thông tin liên tục. Trực tiếp theo dõi điều trị sinh viên tại khu cách ly của Trường; có những ngày làm việc kéo dài, có những đêm khi tiếng chuông điện thoại cất lên đầu dây bên kia ‘Cô ơi….”, áp lực đè nặng, nhưng đổi lại là sự an tâm của sinh viên. Trong khó khăn, tôi cảm nhận rõ hơn tinh thần đoàn kết của tập thể UFM – từ Ban Giám hiệu, các phòng ban, thầy cô giáo,cán bộ nhân viên cho đến từng sinh đều chung tay vì sự an toàn của cộng đồng. Chín năm qua, tôi đã gặp biết bao gương mặt sinh viên – những ánh mắt rạng rỡ ngày nhập học, những giọt nước mắt vì nhớ nhà, những nụ cười nhẹ nhõm khi cơn đau qua đi. Biết bao thế hệ sinh viên đã đi qua phòng y tế nhỏ bé ấy. Có hôm chỉ một vài em nhưng có những hôm các em phải nằm ghép giường mới đủ. Có những em chỉ ghé phòng y tế một lần rồi thôi, nhưng cũng có những em trở nên thân quen như người nhà. Mỗi tình huống là một bài học về sự bình tĩnh, về kỹ năng xử lý và hơn hết là về lòng kiên nhẫn. Có những em ra trường rồi gặp lại vẫn “Cô ơi….., hỏi thăm sức khỏe, kể về công việc mới, về những bước tiến trong cuộc sống. Mỗi lần như vậy, tôi lại bồi hồi. Thì ra mình đã trở thành một phần ký ức thanh xuân của các em – dù chỉ là một phần rất rất nhỏ. Nhìn lại chặng đường đã qua, tôi không nhớ hết bao nhiêu ca trực, bao nhiêu sinh viên tôi đã gặp. Nhưng tôi nhớ rõ cảm giác tự hào khi thấy sinh viên trưởng thành, nhớ nụ cười sau những cơn đau, nhớ những lời chào lễ phép, những lời cảm ơn giản dị. Làm công tác y tế trong môi trường đại học không chỉ là chăm sóc sức khỏe, mà còn là gieo sự an tâm và niềm tin , còn là chăm sóc những ước mơ đang lớn lên từng ngày. Chính những điều tưởng như nhỏ bé ấy đã dệt nên bức tranh ký ức đầy màu sắc trong hành trình nghề nghiệp mà UFM mang lại cho tôi. Và tôi tin rằng, dù sau này thời gian có trôi đi bao xa, những ngày được làm việc dưới mái Trường UFM thân yêu này sẽ mãi là phần ký ức đẹp đẽ không thể tách rời trong hành trình đời tôi, không chỉ là công việc, mà là hành trình của yêu thương, trách nhiệm và trưởng thành. Đủ để tôi hiểu rằng mình đã chọn đúng đường. Sống trong không khí háo hức kỷ niệm 50 năm thành lập Trường tôi càng thấy tự hào vì mình được đồng hành cùng sự phát triển của Nhà Trường; UFM trong tôi không chỉ là những dãy phòng học, sân trường rợp nắng hay hành lang đông đúc giờ tan học. UFM là nơi tôi lớn lên trong nghề, học cách lắng nghe nhiều hơn, kiên nhẫn hơn và yêu công việc của mình hơn. Mỗi năm trôi qua, tôi lại thấy mình gắn bó thêm một chút –nơi này đã trở thành một phần của cuộc sống. 50 năm là một cột mốc đáng tự hào, nhưng cũng là khởi đầu cho một hành trình mới – tôi tin UFM tiếp tục viết nên những trang thành công rực rỡ hơn trong tương lai. Là một cá thể nhỏ bé tôi luôn cảm thấy tự hào mình đã - đang và sẻ tiếp tục được làm việc - cống hiến vì một UFM ngày càng phát triển lớn mạnh; là UFM - một trong những cơ sở đào tạo uy tín trong các lĩnh vực tài chính, marketing. Nơi đào tạo ra nhiều thế hệ sinh viên tài năng, đóng góp tích cực cho nền kinh tế và xã hội. UFM - Nơi hội tụ sự tận tâm của đội ngũ giảng viên- viên chức- người lao động, tinh thần học hỏi của sinh viên và định hướng phát triển đúng đắn dưới sự chèo lái sáng suốt của Ban giám hiệu nhà Trường. Bước sang chặng đường mới, tôi kỳ vọng và tin tưởng rằng nhà trường sẽ tiếp tục đổi mới, nâng cao chất lượng đào tạo, mở rộng hợp tác quốc tế và ứng dụng công nghệ trong giáo dục. Với nền tảng đã xây dựng trong 50 năm qua, UFM sẻ thành công mục tiêu đã đề ra, trở thành Trường đại học hiện đại, sáng tạo và có vị thế cao trong khu vực, tiếp tục chắp cánh cho những ước mơ và đóng góp mạnh mẽ cho sự phát triển của đất nước. Thật tự hào và biết ơn vì được ở dưới mái nhà UFM!"
Trần Thị Thúy Hà
Phòng Công tác sinh viên
"TỪ BỠ NGỠ ĐẾN THƯƠNG UFM trong tôi - Góc nhìn của một tân sinh viên Có người hỏi tôi: “Sáu tháng thì biết gì về một ngôi trường mà viết?” Tôi chỉ cười. Sáu tháng so với bốn năm đại học thì không dài, nhưng đủ để một sinh viên năm nhất như tôi bắt đầu thương một nơi từ những điều rất nhỏ. Tôi là sinh viên năm nhất của Trường Đại học Tài chính – Marketing, học tại cơ sở Long Trường. Sáu tháng trôi qua nhanh như một cái chớp mắt, nhưng nếu hỏi UFM trong tôi là gì, tôi sẽ không nói về những bảng thành tích hay những con số khô khan. UFM trong tôi là những buổi sáng nắng nhẹ trên con đường vào trường, là cảm giác bỡ ngỡ của ngày đầu tiên bước qua cổng, là tiếng cười rộn ràng của những người bạn mới quen mà tưởng như đã thân từ rất lâu. Những ngày đầu “chạm ngõ” Tôi vẫn nhớ rất rõ buổi tối tháng tám ấy khi biết mình trúng tuyển. Trong tôi là một mớ cảm xúc đan xen: vui mừng, tự hào nhưng cũng lo lắng. Lần đầu tiên trong đời, tôi sắp bước vào một môi trường hoàn toàn mới – nơi không còn bảng đen phấn trắng quen thuộc của cấp ba, không còn những lời nhắc nhở sát sao từ thầy cô hay ba mẹ. Thú thật, cảm giác đầu tiên khi biết mình sẽ học tại cơ sở Long Trường là một chút... hụt hẫng. Tôi đã từng mơ về những giảng đường nằm ngay trung tâm thành phố nhộn nhịp. Nhưng cái “hụt hẫng” ấy nhanh chóng tan biến ngay từ tuần lễ sinh hoạt công dân đầu tiên. Long Trường đón tôi bằng không gian thoáng đãng, yên bình và tách biệt khỏi sự ồn ào của phố thị, và đặc biệt là nụ cười của các anh chị tình nguyện viên trong màu áo vàng rực rỡ đã khiến tôi cảm thấy ấm áp hơn bao giờ hết. Vào ngày nhập học chính thức, tôi bước vào trường không chỉ với chiếc balo trên vai mà còn cả những câu hỏi chưa có lời đáp: “Môi trường mới có khó không?”, “Mình có theo kịp không?”, “Mình có tìm được bạn không?”,… Lần đầu tiên đứng giữa sân trường, tôi thoáng thấy mình nhỏ bé nhưng không lạc lõng. Và rồi tôi nhận ra đại học không đáng sợ như mình nghĩ. Nó không phải là một “cuộc chiến sinh tồn”, mà là một hành trình học cách trưởng thành. Nhật kí năm nhất Vào UFM, tôi được theo học ngành mà mình đã lựa chọn bằng tất cả sự háo hức. Những môn học đầu tiên không hề dễ, thậm chí có lúc khiến tôi “ngợp”, nhưng chính chúng đã mở ra trước mắt tôi một thế giới hoàn toàn mới. Những điều khoản dài, những khái niệm pháp lý tưởng chừng khô khan, những hệ thống văn bản luật đòi hỏi tôi phải đọc đi đọc lại nhiều lần mới có thể hiểu thấu. Có những buổi học khiến đầu óc tôi quay cuồng vì quá nhiều kiến thức mới. Thế nhưng, chính những khoảnh khắc ấy lại đánh dấu bước trưởng thành đầu tiên của tôi nơi giảng đường đại học. Tôi không còn là cô học sinh cấp ba quen được nhắc nhở từng việc nhỏ. Ở UFM, tôi học cách tự quản lý thời gian, tự chuẩn bị bài trước khi đến lớp, tự chịu trách nhiệm với lựa chọn của mình. Tôi học cách đặt câu hỏi, cách phản biện, cách bảo vệ quan điểm bằng lập luận rõ ràng. Và quan trọng nhất, tôi học cách tin vào bản thân dù đôi lúc vẫn còn nhiều hoài nghi. Long Trường – Nơi tôi tập lớn Có thể với nhiều người, cơ sở Long Trường chỉ đơn giản là một nơi để đến lớp mỗi ngày. Nhưng với tôi, nơi ấy dần trở thành một “vùng an toàn” rất riêng – nơi tôi học cách lớn lên từng chút một. Tôi bắt đầu quen với việc tự mình đi học mỗi sáng, tự sắp xếp thời gian giữa bài vở và cuộc sống, tự giải quyết những vấn đề nhỏ mà trước đây luôn có ba mẹ bên cạnh. Nhưng nếu chỉ nói về cơ sở vật chất hay chương trình học thì có lẽ UFM sẽ giống nhiều ngôi trường khác. Nhưng điều làm tôi nhớ nhất chính là con người. Bạn bè tôi đến từ những vùng miền khác nhau, mang theo những chất giọng và nét văn hóa riêng biệt, nhưng tất cả đều hòa chung một nhịp đập dưới mái nhà UFM. Có người năng động, hoạt bát; có người trầm lặng nhưng sâu sắc. Chúng tôi cùng nhau than thở mỗi mùa deadline, cùng nhau ăn vội sau giờ học,... Có những hôm chỉ cần ngồi lại nói chuyện vài câu vu vơ cũng đủ thấy nhẹ lòng hơn rất nhiều. Và giữa những mối quan hệ mới ấy, tôi vẫn may mắn giữ được một điều quen thuộc. Người bạn thân từ những năm cấp ba của tôi cũng đậu vào UFM. Dù học khác ngành, lịch học không hoàn toàn trùng nhau, nhưng chúng tôi vẫn hẹn nhau đi học chung mỗi khi có cùng ca trong ngày. Giữa một môi trường mới mẻ và rộng lớn, sự hiện diện của một người bạn cũ khiến tôi thấy lòng mình vững vàng hơn. Đó không chỉ là sự đồng hành mà còn là cảm giác rằng mình không bước vào hành trình này một mình. Bên cạnh bạn bè, thầy cô ở UFM trong mắt tôi cũng không chỉ đơn thuần là người giảng bài. Họ chia sẻ cả những câu chuyện thực tế, những kinh nghiệm nghề nghiệp và những lời khuyên rất đời. Qua từng buổi học, tôi dần hiểu rằng đại học không chỉ là nơi tiếp nhận kiến thức mà còn là nơi chuẩn bị cho chúng tôi bước ra thế giới rộng lớn ngoài kia – nơi mọi thứ không có sẵn đáp án và mỗi người phải tự tìm ra con đường cho riêng mình. Viết là “UFM”, đọc là “Từ bỡ ngỡ đến yêu thương” UFM trong tôi không phải là điều gì quá lớn lao. Nếu phải dùng một từ để nói về UFM trong tôi, tôi sẽ chọn từ “khởi đầu”. Khởi đầu của những mối quan hệ mới. Khởi đầu của ước mơ nghề nghiệp. Và cũng là khởi đầu của một phiên bản trưởng thành hơn của chính mình. Sáu tháng – một khoảng thời gian ngắn nhưng đủ để tôi biết rằng, mình đã bắt đầu yêu nơi này theo một cách rất riêng. Và một ngày nào đó, khi nhìn lại, tôi có thể mỉm cười và nói rằng: “Thanh xuân của mình đã từng ở UFM.”. Và hành trình ấy… mới chỉ bắt đầu."
Nguyễn Trần Bảo Nhi
SV 25DLD01
"UFM TRONG TÔI: NƠI MỘT HÀNH TRÌNH ĐƯỢC TIẾP NỐI Năm 2026, Trường Đại học Tài chính – Marketing (UFM) tròn 50 năm hình thành và phát triển. Nửa thế kỷ đối với đời người là độ chín của trải nghiệm; đối với một trường đại học, đó là kết tinh của tri thức, truyền thống và trách nhiệm xã hội được bồi đắp qua nhiều thế hệ. Khi nhìn vào con số 50 năm ấy, tôi thường nghĩ đến những lớp thời gian lặng lẽ phía sau, những con người đã đến, đã cống hiến rồi rời đi, để lại cho hiện tại một nền tảng đủ vững vàng để tiếp tục bước tới. Tôi đến với UFM muộn hơn trong dòng chảy ấy vào ngày 01 tháng 8 năm 2022. Một ngày bình thường trong lịch làm việc, lại là dấu mốc quan trọng trong hành trình nghề nghiệp của tôi. Trước đó, tôi là giảng viên Trường Đại học Đồng Nai, nơi đã cho tôi những năm tháng đầu tiên của nghề giáo, những bài giảng còn nhiều bỡ ngỡ và cả niềm tin ban đầu vào con đường giáo dục đã lựa chọn. Việc chuyển công tác vì thế không đơn thuần là thay đổi môi trường làm việc; đó là quyết định bước vào một không gian học thuật mới, nơi bản thân phải học lại cách thích nghi, quan sát và trưởng thành thêm một lần nữa. Ngày đầu tiên bước vào giảng đường UFM, cảm giác quen thuộc của nghề giáo vẫn hiện hữu: bảng viết, ánh sáng lớp học, sự im lặng ngắn ngủi trước khi bài giảng bắt đầu. Nhưng phía sau sự quen thuộc ấy là một nhận thức khác, mình đang đứng trong một ngôi trường có lịch sử dài hơn kinh nghiệm cá nhân của chính mình. Điều đó tạo nên cảm giác vừa khiêm nhường vừa thôi thúc. Người đến sau cần thời gian để hiểu nơi mình thuộc về, trước khi có thể nói đến sự gắn bó. Sự hòa nhập không diễn ra bằng những dấu mốc lớn. Nó bắt đầu từ những chi tiết rất nhỏ: một lời trao đổi chuyên môn sau cuộc họp, một góp ý thẳng thắn nhưng chân thành từ đồng nghiệp, hay sự hỗ trợ giản dị trong những công việc thường ngày. Chính những điều tưởng chừng bình thường ấy, lại tạo nên cảm nhận rõ ràng về văn hóa học thuật của UFM. Một môi trường đề cao tinh thần hợp tác, sự nghiêm túc nghề nghiệp và thái độ làm việc có trách nhiệm. Tôi dần nhận ra rằng văn hóa của một trường đại học không nằm ở khẩu hiệu treo trên tường, mà hiện diện trong cách con người đối xử với nhau trong công việc. Ở đó, sự chuyên nghiệp không tách rời sự gần gũi; tính kỷ luật đi cùng tinh thần sẻ chia. Người mới không bị đặt ra ngoài dòng chảy chung mà được dẫn dắt để từng bước hòa nhập. Những giờ lên lớp giúp tôi cảm nhận rõ nhất sự thay đổi của bản thân. Sinh viên UFM năng động, cởi mở và sẵn sàng tranh luận. Có những buổi học, một câu hỏi bất ngờ đã khiến tôi phải suy ngẫm. Ban đầu đó là thử thách; về sau, tôi nhận ra đó chính là biểu hiện của một môi trường học thuật sôi động. Người giảng viên không còn là trung tâm duy nhất của tri thức, mà trở thành người đồng hành trong quá trình khám phá. Chính sự chủ động của sinh viên, buộc tôi phải tiếp tục học hỏi. Mỗi bài giảng vì thế không còn là sự lặp lại kinh nghiệm cũ, mà là quá trình tự làm mới chính mình. Tôi hiểu rằng nghề giáo chỉ thật sự tồn tại khi người giảng viên không ngừng học cùng người học. Đến với UFM, khi nhà trường đã tròn 50 năm tuổi, giúp tôi quan sát truyền thống trong một khoảng cách đặc biệt. Một cơ sở giáo dục có thể tồn tại bền vững không chỉ nhờ chiến lược phát triển, mà còn nhờ những giá trị được gìn giữ qua thời gian: tinh thần trách nhiệm, sự chuẩn mực học thuật và niềm tin vào ý nghĩa lâu dài của giáo dục. Sau chiến tranh, từ 1976 đến thời kỳ đổi mới, hội nhập và chuyển đổi số hiện nay, hành trình của UFM phản chiếu sự chuyển mình của giáo dục đại học Việt Nam. Điều đáng quý là trong mọi thay đổi, nhà trường vẫn giữ được cốt lõi của mình: đào tạo con người bằng tri thức gắn với đạo đức nghề nghiệp và trách nhiệm xã hội. Ba năm công tác không phải quãng thời gian dài trong lịch sử 50 năm của một trường đại học, nhưng đủ để tôi lắng nghe, cảm nhận và thấu hiểu. Nếu những ngày đầu là sự quan sát thận trọng, thì hiện tại là sự đồng hành tự nhiên. Tôi bắt đầu nhìn sự phát triển của nhà trường như một phần trong chính hành trình nghề nghiệp của mình. Những buổi sinh hoạt học thuật, những cuộc trao đổi chuyên môn kéo dài sau giờ làm việc, hay những lần cùng đồng nghiệp bàn luận về cách cải tiến bài giảng, tất cả tạo nên một môi trường mà ở đó sự phát triển cá nhân gắn liền với sự phát triển tập thể. Có một kỷ niệm nhỏ mà tôi vẫn nhớ. Vào một buổi học, sau giờ tan trường, khi các sinh viên đã hối hả ra về gần hết, bỗng có một sinh viên quay lại nói rằng em bắt đầu hiểu việc học không chỉ nhằm vượt qua kỳ thi mà còn để hiểu mình muốn mình là ai. Cuộc trò chuyện diễn ra rất ngắn, nhưng trên đường trở về hôm ấy, tôi nhận ra tác động của giáo dục thường xuất hiện trong những khoảnh khắc lặng lẽ như vậy. Không ồn ào, không dễ đo lường, nhưng đủ để người làm giáo dục cảm thấy công việc của mình có ý nghĩa. Những trải nghiệm ấy khiến tôi hiểu rằng sự gắn bó với một ngôi trường không hình thành từ những tuyên bố lớn lao. Nó đến từ cảm giác quen thuộc khi bước vào giảng đường mỗi sáng, từ niềm vui khi thấy sinh viên trưởng thành, từ sự tin cậy giữa đồng nghiệp trong công việc. Khi nhắc đến UFM, tôi không còn nghĩ đến nơi mình chuyển đến, mà là nơi mình đang cùng xây dựng. Dấu mốc 50 năm khiến tôi suy nghĩ nhiều hơn về tính kế thừa trong giáo dục. Mỗi thế hệ giảng viên chỉ đi cùng nhà trường trong một đoạn đường nhất định, nhưng giá trị họ để lại sẽ tiếp tục sống trong những thế hệ sau. Chúng ta vừa là người tiếp nhận thành quả quá khứ, vừa là người chịu trách nhiệm cho tương lai. Ý thức ấy khiến mỗi bài giảng mang ý nghĩa vượt ra ngoài phạm vi lớp học. Trong bối cảnh giáo dục đại học đang thay đổi nhanh chóng, người giảng viên buộc phải học suốt đời để không tụt lại phía sau chính sinh viên của mình. UFM, với lịch sử hình thành và phát triển 50 năm, đang bước vào giai đoạn phát triển mới. Nơi truyền thống trở thành điểm tựa cho đổi mới, và đổi mới làm sống động truyền thống. Được làm việc trong giai đoạn chuyển mình ấy mang lại cho tôi cảm giác vừa trách nhiệm vừa tự hào. Nhìn lại từ ngày 01 tháng 8 năm 2022 đến nay, tôi hiểu rằng sự thay đổi lớn nhất không nằm ở việc mình đã chuyển đến đâu, mà ở việc mình đã trưởng thành như thế nào trong môi trường mới. Từ một quyết định nghề nghiệp, hành trình ấy dần trở thành sự lựa chọn mang tính gắn bó. UFM trong tôi vì thế không chỉ là một ngôi trường đã đi qua 50 năm lịch sử. Đó là nơi một hành trình được tiếp nối, nơi tôi đến không phải để bắt đầu lại từ đầu, mà để tiếp tục con đường giáo dục bằng sự chín chắn hơn, trách nhiệm hơn và niềm tin sâu sắc hơn vào giá trị bền vững của tri thức. Và có lẽ, điều ý nghĩa nhất của một người làm giáo dục không phải là mình đã đi bao xa, mà là đã tìm được nơi mình muốn cùng bước tiếp. Một nơi để giảng dạy, để học hỏi, để trưởng thành và để góp một phần nhỏ bé vào dòng chảy dài lâu của tri thức mang tên UFM./."
Nguyễn Thị Túy
Viện KTCTQT
"UFM TRONG TÔI: NƠI NHIỆT HUYẾT GỬI LẠI, NƠI THANH XUÂN BẮT ĐẦU Có những người gọi nơi mình gắn bó là "ngôi trường", nhưng với tôi, UFM là một "miền thương". Tình yêu ấy không đến sau một đêm, mà nó được bồi đắp qua suốt tám năm ròng rã — từ những ngày đầu bỡ ngỡ bước vào cổng trường năm 2018 với tư cách một tân sinh viên, cho đến khi trở thành một người cán bộ đứng phía sau tiếp lửa cho các thế hệ đàn em như hiện tại. Tôi vẫn nhớ như in cái nắng gắt của cơ sở Quận 7 – Tân Thuận những ngày năm 2018. Khi ấy, tôi lần đầu mang trên mình chiếc thẻ sinh viên chuyên ngành Tài chính doanh nghiệp thuộc ngành Tài chính – Ngân hàng với bao mộng tưởng. UFM trong mắt tôi ngày đó là những con số nhảy múa, là những bảng cân đối kế toán khô khan, là khát vọng về một sự nghiệp rạng rỡ tại những tòa cao ốc ngân hàng sầm uất giữa trung tâm thành phố. Bốn năm học trôi qua, tôi đã sống trọn vẹn từng khoảnh khắc của thời sinh viên: từ những giờ lên lớp căng thẳng với những tình huống thực tế bất ngờ ập đến, cho đến những đêm trắng cùng bạn bè trong màu áo xanh và áo vàng tình nguyện. Khoảnh khắc rực rỡ nhất của thanh xuân có lẽ là ngày lễ tốt nghiệp năm 2022. Giữa hội trường trang trọng, chính tay tôi và bà nội đã cùng xuất hiện trên sân khấu để vinh dự thực hiện nghi thức tri ân phụ huynh. Cái nắm tay run run của nội và ánh mắt đầy hãnh diện trước bạn bè đồng lứa là dấu ấn thiêng liêng mà tôi mang theo khi bước ra đời. Tôi bắt đầu công việc đúng chuyên môn tại một vị trí kế toán, cứ ngỡ rằng mình đã hoàn thành xong "sứ mệnh" với mái trường này để bắt đầu cuộc hành trình mưu sinh cơm áo. Thế nhưng, cuộc đời luôn có những ngã rẽ mà chính người trong cuộc cũng không thể ngờ tới. Khi đại dịch COVID-19 ập đến, thành phố rơi vào những ngày lặng lẽ đến đau lòng. Qua màn hình điện thoại, nhìn thấy hình ảnh thầy cô, các anh chị và các bạn sinh viên UFM vẫn xông pha nơi tuyến đầu, trong lòng tôi bỗng cuộn lên một cảm giác khó tả. Tôi nhớ sân trường náo nhiệt giờ đây vắng lặng vì giãn cách, nhớ tiếng cười nói thay bằng những buổi học trực tuyến xa cách. Chính trong những ngày trực văn phòng ảm đạm, tôi đã gặp chị - người chị duy nhất mà tôi gọi bằng cái tên thân thương: chị Chou Chou và cô út nhỏ (BS.KL). Một sự trùng hợp nào đó mà chúng tôi Chúng tôi đã cùng đồng hành, cùng ăn, cùng ngủ và hỗ trợ nhau qua từng nhiệm vụ ở trường giữa thời điểm dịch bệnh còn nguy hiểm. Sự gắn kết ấy không phải là nỗi hối tiếc về công việc ổn định bên ngoài, mà là một nỗi nhớ mãnh liệt – nhớ cái không khí rực lửa của Đoàn Thanh niên, nhớ những ánh mắt cần sự sẻ chia của sinh viên. Và thế là, tôi chọn quay về. Tôi trở về trường ngay không phải với tư cách một người học mà là một cán bộ trẻ. Sau thời gian thử thách và rèn luyện như một nhân viên thực tế, chính "đồng chí Lớn" tại văn phòng đã dìu dắt, đưa tôi về công tác tại phòng Công tác Sinh viên và sau đó là vai trò Phó Bí thư Đoàn trường. Nhiều bạn bè lúc đó nhìn tôi với ánh mắt ngạc nhiên, họ hỏi: "Sao lại bỏ ngành tài chính đang ổn định để về làm công tác phong trào vất vả thế?". Lúc ấy tôi chỉ cười, vì tôi biết, có những giá trị không thể đo đếm bằng lương thưởng hay thâm niên. Nó nằm ở sự thanh thản khi được làm đúng việc mình yêu, ở đúng nơi mình thuộc về. Ba năm công tác là một hành trình hoàn toàn khác. Nếu trước đây tôi nhìn UFM qua lăng kính của người thụ hưởng, thì nay tôi nhìn trường bằng đôi mắt của một người "giữ lửa". Ở phòng Công tác Sinh viên, tôi thấu hiểu hơn những nỗi lo của các em về học phí, về những vướng mắc thủ tục hay những khủng hoảng tâm lý tuổi mới lớn. Mỗi khi giải quyết xong một hồ sơ khó khăn, mỗi khi tư vấn kịp thời cho một bạn sinh viên đang chơi vơi, tôi thấy mình của năm 2018 hiện về — cũng từng đầy bỡ ngỡ và cần một bàn tay dẫn dắt như thế. Còn với vai trò Phó Bí thư Đoàn trường, đó là những đêm thức trắng để chuẩn bị hồ sơ văn phòng, lo cho các mùa Đại hội, hay chuẩn bị cho một mùa rực rỡ Chiến dịch tình nguyện Mùa hè xanh. Có những lúc áp lực công việc khiến tôi mệt mỏi rã rời, thậm chí đã từng nghĩ tới việc từ bỏ mọi thứ để rời đi. Nhưng thật may mắn, những thay đổi kịp thời và sự thấu hiểu từ đồng nghiệp đã giúp tôi cân bằng lại bản thân. Chỉ cần nhìn thấy màu áo xanh tràn ngập sân trường, nghe tiếng hô vang "UFM" đầy tự hào, mọi mệt nhọc dường như tan biến. Tôi nhận ra rằng: Tài chính cho tôi tư duy logic và sự nhạy bén, nhưng Đoàn Thanh niên và UFM đã cho tôi một trái tim biết rung động và một cuộc đời đầy ý nghĩa. Giờ đây, mỗi sáng bước qua cổng trường, nhìn thấy logo UFM rạng rỡ dưới nắng, tôi lại cảm thấy lòng mình bình yên lạ kỳ. Tôi tự hào vì mình là một cựu sinh viên, và càng tự hào hơn khi là một người cán bộ đang góp phần xây dựng ngôi trường này mỗi ngày. Tám năm – một con số không quá dài nhưng đủ để một người trưởng thành và gắn kết máu thịt với một mảnh đất. UFM trong tôi không chỉ là những tòa nhà hay những trang giáo án, mà là nụ cười của đồng nghiệp, là sự nhiệt huyết của sinh viên và là cả một bầu trời thanh xuân tôi đã gửi gắm lại. Nếu được chọn lại một lần nữa, tôi vẫn sẽ chọn trở về, chọn màu áo xanh và chọn là một phần của đại gia đình này. Bởi vì với tôi, thanh xuân không bao giờ kết thúc chừng nào chúng ta còn được cống hiến dưới mái trường mang tên Đại học Tài chính - Marketing. "
Lê Thị Ngọc Nhã
Phòng Công tác sinh viên
"UFM - NHỮNG MẢNH GHÉP TẠO NÊN TÔI Mang theo niềm tự hào của gia đình và những kỳ vọng thầm lặng, tôi bước vào cánh cổng Đại học với nhiều cảm xúc đan xen: háo hức trước một hành trình mới nhưng cũng không khỏi lo mình sẽ lạc lõng giữa môi trường hoàn toàn khác so với những năm tháng phổ thông. Tôi từng nghe rằng Đại học là nơi mỗi người phải tự mình xoay xở, không còn ai nhắc nhở hay kèm cặp. Vì thế, trong những ngày đầu, tôi đã mang theo cả sự hồi hộp lẫn nỗi sợ mơ hồ về một thế giới có phần lạnh lẽo phía trước. Thế nhưng, ngay từ buổi học đầu tiên, tôi đã hiểu rằng nỗi lo ấy không hoàn toàn đúng. Giữa sân trường rộng lớn trong tiết học thể dục đầu khóa, tôi đứng lặng giữa dòng sinh viên đông đúc, tay nắm chặt chiếc balo như để tự trấn an. Khi còn loay hoay tìm đường, các thầy khoa Giáo dục quốc phòng đã tận tình chỉ dẫn. Sự nghiêm túc nhưng gần gũi trong cách thầy nói chuyện khiến tôi bớt căng thẳng. Khoảnh khắc ấy, tôi nhận ra Đại học không hề xa cách như những gì mình từng tưởng tượng. Những ngày sau đó, tôi vẫn thường đi bộ từ trạm xe buýt vào trường. Có những hôm nắng gắt, có những hôm mưa bất chợt, tôi vừa đi vừa tự hỏi liệu mình có đủ mạnh mẽ để theo kịp nhịp sống nơi đây không, rồi lại thấy nhớ nhà da diết. Nhưng giữa những bước chân còn chông chênh ấy, sự quan tâm giản dị từ các cô trong trường – một đoạn đường cho đi nhờ, vài câu hỏi han ấm áp – đã giúp tôi hiểu rằng mình chưa từng đơn độc. Thời gian trôi đi, tôi thay đổi lúc nào không hay. Từ một cô gái nhút nhát và hướng nội, tôi học cách mở lòng và tin vào bản thân nhiều hơn. Tôi có những người bạn đồng hành suốt bốn năm Đại học, cùng nhau trải qua những buổi thuyết trình run đến lạnh tay, những đêm làm bài sát giờ nộp, những lần tranh luận đến mệt nhoài vì bất đồng quan điểm. Có lúc tôi muốn im lặng vì sợ sai, nhưng khi ý kiến của mình được lắng nghe và tôn trọng, tôi hiểu rằng trưởng thành không phải là không còn sợ hãi, mà là dám bước qua nỗi sợ ấy. Một dấu mốc đáng nhớ là khi tôi tham gia hỗ trợ một chương trình của trường. Lần đầu tiên đứng giữa sân trường đông người với một vai trò cụ thể, tôi không còn thấy mình nhỏ bé. Tôi học cách phối hợp, sắp xếp công việc và chịu trách nhiệm với phần việc được giao. Khi chương trình khép lại trong những nụ cười nhẹ nhõm, tôi nhận ra mình đã thật sự thuộc về nơi này — không chỉ là một sinh viên đến để học, mà là một phần của tập thể đang cùng nhau tạo nên những giá trị chung. Thanh xuân của tôi tại đây còn có một rung động rất đặc biệt. Chúng tôi bắt đầu bằng những trao đổi học tập, những lời góp ý thẳng thắn trong quá trình tôi thực hiện khóa luận. Có những hôm áp lực khiến tôi mệt mỏi đến mức bỏ bữa, người ấy chỉ nhẹ nhàng nhắc tôi ăn uống, đôi khi lặng lẽ mang đến một phần đồ ăn cùng câu nói giản dị: “Phải giữ sức thì mới làm tốt được”. Không phải lời hoa mỹ, chỉ là sự quan tâm đúng lúc, đủ để tôi cảm thấy được thấu hiểu và nâng đỡ. Rung động ấy không vượt khỏi chuẩn mực, không ồn ào, nhưng đủ sâu để trở thành một ký ức đẹp — một ký ức giúp tôi học cách lắng nghe, suy nghĩ chín chắn và trưởng thành hơn mỗi ngày. Nhìn lại bốn năm đã qua, tôi nhận ra mình không còn là cô gái rụt rè của ngày đầu bước vào cổng trường. Tôi biết đối diện với áp lực, biết chịu trách nhiệm với lựa chọn của mình và biết đứng lên sau những lần vấp ngã. Mỗi trải nghiệm, dù vui hay buồn, đều trở thành một mảnh ghép góp phần tạo nên con người tôi hôm nay. Đôi khi, tôi được mọi người hỏi “UFM trong bạn là gì?”, tôi nhận ra trong mình không hiện lên một hình ảnh cụ thể nào. Với tôi, UFM giống như những viên lego nhỏ bé được chồng lên nhau qua từng ngày: một viên là buổi học đầu tiên đầy bỡ ngỡ, một viên là quãng đường đi bộ giữa nắng mưa, một viên là lời chỉ dẫn tận tình của thầy, một viên là sự quan tâm giản dị của các cô, một viên là tình bạn, là những đêm thức trắng, là cả những rung động của tuổi trẻ. Từng mảnh ghép riêng lẻ có thể nhỏ bé, nhưng khi kết nối lại, chúng tạo nên hình hài trọn vẹn của UFM trong tôi. Và hơn thế, chính những “viên lego” ấy cũng đang âm thầm xây dựng nên con người tôi của hôm nay — trưởng thành hơn, vững vàng hơn và biết trân trọng hơn. Trong hành trình 50 năm xây dựng và phát triển của nhà trường, tôi chỉ là một dấu chấm nhỏ trong dòng chảy ấy. Nhưng tôi tin rằng mỗi giảng viên, mỗi công chức – viên chức, mỗi sinh viên đều là một mảnh ghép quan trọng góp phần tạo nên bản sắc và giá trị bền bỉ của UFM. Chính những mảnh ghép tưởng chừng nhỏ bé ấy, khi được đặt cạnh nhau, đã tạo nên một hành trình nửa thế kỷ đáng tự hào. Tôi biết ơn UFM không chỉ vì những kiến thức chuyên môn đã được học, mà vì những đổi thay âm thầm nơi chính mình suốt bốn năm qua. Nơi đây cho tôi cơ hội được thử, được sai và được sửa. Nơi đây mang đến cho tôi những người bạn, những người thầy và cả một người đồng hành suốt bốn năm thanh xuân. Có lẽ nếu không phải là UFM, tôi đã không gặp được người ấy theo cách nhẹ nhàng và đúng thời điểm đến vậy. Dù sau này cuộc sống có đưa mỗi người về những ngã rẽ khác nhau, ký ức về những ngày cùng nhau cố gắng và trưởng thành vẫn sẽ ở lại như một phần đẹp đẽ của tuổi trẻ. Và nếu có ai hỏi UFM đã cho tôi điều gì, tôi sẽ không nói về những con số hay danh hiệu. Tôi sẽ nói rằng nơi đây đã cho tôi một nền tảng vững vàng để bước vào đời — với sự sáng tạo trong suy nghĩ, khác biệt trong lựa chọn, hiệu quả trong hành động và bền vững trong giá trị sống. Tôi không kỳ vọng UFM trở thành điều gì quá hào nhoáng. Tôi chỉ mong, qua từng cột mốc phát triển, trường vẫn giữ được tinh thần rất riêng của mình — nơi sự sáng tạo được khuyến khích, sự khác biệt được tôn trọng, hiệu quả được đề cao và những giá trị bền vững luôn được gìn giữ. Và nếu có ai hỏi UFM đã cho tôi điều gì, tôi sẽ không nói về những con số hay danh hiệu. Tôi sẽ nói rằng nơi đây đã cho tôi một nền tảng vững vàng để bước vào đời — với sự sáng tạo trong suy nghĩ, khác biệt trong lựa chọn, hiệu quả trong hành động và bền vững trong giá trị sống. Bởi hơn tất cả, điều quý giá nhất mà UFM trao cho tôi không nằm trên bảng điểm hay tấm bằng tốt nghiệp, mà nằm trong cách tôi dám nghĩ, dám làm và dám tin vào con đường mình chọn. Và có lẽ, đó mới chính là hành trang bền vững nhất để tôi tự tin bước tiếp trên những chặng đường phía trước. Nếu có cơ hội, tôi vẫn mong được tiếp tục học tập và phát triển tại chính nơi này — không chỉ để nâng cao kiến thức chuyên môn, mà còn để tiếp tục hoàn thiện bản thân trong môi trường đã từng nuôi dưỡng những bước đi đầu tiên của tôi. Với tôi, UFM không chỉ là điểm khởi đầu của thanh xuân, mà còn là nơi tôi muốn quay về — không phải với tư cách một sinh viên năm nhất đầy bỡ ngỡ, mà là một phiên bản tốt hơn, trưởng thành hơn của chính mình. Thanh xuân tôi gửi lại nơi này, Một phần tuổi trẻ, một phần tương lai. Dẫu mai bước giữa muôn ngả rẽ, Vẫn tự hào mình đã từng ở đây. "
Phạm Thị Yến Linh
Cựu SV 19D
"UFM TRONG TÔI – HÀNH TRÌNH CỦA NHỮNG GIẤC MƠ 50 năm là hành trình của một ngôi trường – nhưng với tôi, đó lại là điểm khởi đầu của những ước mơ của bản thân. Trường Đại học Tài chính – Marketing không chỉ là một cái tên trong danh sách nguyện vọng, mà từng là “bạch nguyệt quang” tôi luôn hướng đến suốt ba năm cấp ba. Tôi đã dành trọn những năm tháng ấy để nỗ lực học tập, để một ngày nào đó có thể tự tin gọi mình là sinh viên UFM. Tôi còn nhớ mãi tháng 8 năm 2025 khi bạn bè đã biết hết kết quả về kỳ thi đại học,hầu như ai cũng đậu chỉ có tôi là chưa biết kết quả vì trường lúc đó đưa kết quả hơi chậm.Thật sự lúc đó tôi rất hoang mang và lo lắng,liệu mình có đậu vào UFM hay không?Liệu bao công sức của mình có được đền đáp xứng đáng không? Tôi nhớ như in ngày 24/8/2025 cũng chính là vào ngày sinh nhật của tôi.Trong lúc đang cắt tóc thì tôi nhận được tin nhắn của một người bạn,cậu ấy nói là:"có kết quả rồi kìa vào xem đi".Nghe tin ấy tôi liền xem thử liệu mình có đậu hay không và dĩ nhiên rồi vì bạn đang đọc những dòng hồi ức của một tân sinh viên UFM mà. Khi biết tin mình đậu tôi đã rất vui chạy ngay khoe với mẹ,nhắn tin với bạn bè người thân...Vào lúc ấy ,tôi tự hào về bản thân lắm.Tự hào vì mình đã luôn cố gắng để đạt được mục tiêu,ước mơ của bản thân.Khi ấy tôi biết được sẽ có một hành trình rất mới mẻ đang chờ đợi tôi ở phía trước và tôi càng cần phải cố gắng nhiều hơn nữa. Tôi đã đặt ra một mục tiêu mới cho bản thân đó là nỗ lực học tập và rèn luyện để đạt được học bổng khuyến khích học tập.Trong lúc học tôi nhận thấy các bạn sinh viên trường rất thân thiện và năng nổ,các anh chị khóa trên thì vô cùng thân thiện và luôn sẵn sàng trả lời thắc mắc dù là nhỏ nhất của một tân sinh viên như tôi.Khi học cấp 3 tôi đã từng nghe nói lên đại học là giáo viên sẽ không được nhiệt tình,tận tình như giáo viên cấp 3.Nhưng sự thật thì giảng viên của UFM vô cùng quan tâm đến sinh viên,khi học tôi cảm thấy họ khác xa so với những tin đồn tôi từng được nghe.Cô Giang dạy kinh tế vi mô làm em ấn tượng nhất,khi học cô em có cảm giác cô có phần hơi nghiêm khắc một chút,cô luôn kiểm tra bài cũ,giao bài tập về nhà và sửa bài cũ trước mỗi tiết học phải nói là cô rất tận tình.Kết hợp với nỗ lực tự tìm hiểu của bản thân thì trong kì đầu tôi đã đạt được GPA 3.55 trong đó có A+ của môn kinh tế vi mô.Có thể thì đây không phải là một con số ấn tượng so với nhiều người.Nhưng đối với bản thân tôi thì đó chính là cả một quá trình nỗ lực, từ tự tìm tòi,thức khuya đến 2h sáng,học quên cả ăn uống...dù gì thì bản thân tôi cũng rất tự hào vì sự cố gắng không ngừng của bản thân. Quay trở về thực tại,từ lúc vào UFM tôi đã có thêm được rất nhiều bạn mới,tôi cởi mở hơn,hòa đồng hơn trước rất nhiều.Ban đầu khi nhìn thấy bài đăng về cuộc thi “UFM TRONG TÔI” – VIẾT TIẾP HÀNH TRÌNH 50 NĂM TỰ HÀO,khi ấy trong đầu tôi chợt thoáng suy nghĩ như bao lần trước"thôi kệ đi,quan tâm làm gì,tham gia cũng thì giải cũng đâu đến được với mình".Nhưng sau đó tôi lại chợt nhận ra cũng chính vì cái suy nghĩ tệ hại đó đã khiến mình bỏ lỡ rất nhiều cơ hội.Vì vậy lần này tôi chọn mở lòng,và can đảm hơn,dám chia sẻ câu chuyện của bản thân bởi vì tôi không muốn mình phải lãng phí thêm một cơ hội nào nữa. Tôi chọn kể câu chuyện của bản thân không phải chỉ để mong nhận giải mà là đang cho bản thân mình một cơ hội để trải nghiệm,để thử sức và bước ra khỏi vùng an toàn.Thật sự cám ơn UFM vì đã giúp tôi trưởng thành ,cảm ơn UFM vì đã xuất hiện trong thanh xuân của tôi như một “bạch nguyệt quang” – vừa xa xôi để tôi nỗ lực, vừa đủ gần để tôi chạm tới bằng tất cả quyết tâm của mình. Cảm ơn vì đã cho tôi một sinh nhật đáng nhớ nhất cuộc đời – sinh nhật của sự trưởng thành. Tôi biết phía trước còn rất nhiều thử thách, nhưng chỉ cần được mang danh là sinh viên UFM, tôi đã có thêm động lực để bước tiếp. 50 năm là hành trình đáng tự hào của trường, và tôi tin rằng hành trình của tôi tại nơi đây cũng sẽ là những năm tháng rực rỡ nhất. "
Hoàng Quốc Việt
SV TH_25DMA09
"Có những buổi chiều Sài Gòn, nắng đổ xuống sân trường UFM một thứ mật vàng óng ả nhưng cũng đầy gắt gỏng, thứ nắng như muốn thiêu đốt cả những lo âu của tuổi trẻ đang hiển hiện trên vai áo trắng sinh viên. Tôi đứng đó, giữa thanh âm hỗn tạp của phố thị, bỗng nhận ra tiếng chuông tan tiết vang lên không chỉ để báo hiệu sự kết thúc của một bài giảng, mà là tiếng vọng từ một miền viễn tận của ký ức. Trong khoảnh khắc ấy, tôi chợt chạm vào khái niệm "Chronotope" – cái Thời-Không đầy mê hoặc của Mikhail Bakhtin. Với tôi, UFM chưa bao giờ chỉ đơn thuần là một tọa độ địa lý trên bản đồ thành phố; nó là một thực thể sống, một vùng không gian nơi thời gian tuổi trẻ không trôi đi theo đường thẳng mà ngưng đọng, kết tinh thành những lớp trầm tích của nhận thức và cảm xúc. Mỗi góc hành lang, mỗi bậc thang mòn dấu chân đều là một "lát cắt" chứa đựng những cuộc đối thoại bất tận giữa cái tôi ngây ngô của quá khứ và sự trưởng thành đầy suy tư của hiện tại. Việc tôi cầm bút hôm nay, không phải để kể lại một lịch sử khô khan, mà là một nỗ lực để "hợp thức hóa" những mảnh hồn đang dần hư hao bởi sự tàn nhẫn của lãng quên. Viết, chính là cách tôi thực hiện một nghi lễ tâm linh, biến những cảm xúc vô hình, những nụ cười và cả những giọt nước mắt thầm lặng dưới mái trường này trở thành những giá trị vĩnh cửu. Giữa dòng chảy bất tận của cuộc đời, xin cho tôi một lần được định vị lại chính mình thông qua những "di chỉ" tại UFM – nơi mà mỗi bước chân đi qua đều để lại một âm hưởng nhân văn sâu sắc, nhắc nhớ rằng ta đã từng sống, từng học và từng yêu thương rực rỡ đến thế! Bước vào UFM, ta không chỉ bước vào một công trình kiến trúc, mà là bước vào một sự giao thoa kỳ diệu giữa tâm hồn và vật chất. Những giảng đường tại đây không đơn thuần là những khối bê tông vô cảm; chúng là những "thánh đường" của tư duy, nơi mỗi giờ lên lớp là một cuộc viễn chinh tri thức đầy kiêu hãnh. Trong không gian ấy, âm thanh của những cuộc tranh luận nảy lửa về thị trường, về chiến lược marketing không chỉ làm đầy các bức tường, mà còn làm đầy cả những khát vọng còn đang nhen nhóm. Những dãy bàn ghế mòn dấu thời gian chính là nơi tiếp nhận những rung chấn của sự khai phóng, nơi cái tôi cá nhân bắt đầu được nhào nặn để trở thành những thực thể có tư duy độc lập. Nếu giảng đường là nơi của những thanh âm rộn rã, thì thư viện UFM lại hiện lên như một "khoảng trắng" (negative space) đầy quyền năng trong nghệ thuật sắp đặt cuộc đời. Sự im lặng nơi đây không phải là sự trống rỗng, mà là một loại dưỡng chất cần thiết để những hạt mầm tư duy được nảy nở trong tĩnh lặng. Giữa mùi giấy cũ và hơi lạnh của những kệ sách san sát, ta học được cách đối diện với chính mình, học cách chiêm nghiệm những con số khô khơi thành những giá trị nhân sinh sống động. Nhưng có lẽ, những góc hành lang mới là nơi lưu giữ nhiều "mật mã" cảm xúc nhất. Đó là nơi chứng kiến những bước chân dồn dập, những ánh mắt lo âu đăm đắm vào xấp tài liệu trước giờ thi, và cũng là nơi bao dung cho những cái chạm tay rụt rè, những lời tỏ tình còn bỏ ngỏ của mối tình đầu thanh khiết. Chính cái không gian hiện đại, năng động nhưng không kém phần chiều sâu ấy đã âm thầm trui rèn nên bản sắc của sinh viên UFM: một cái "chất" quyết liệt, nhạy bén của người làm tài chính, nhưng cũng đầy hoa mỹ và tinh tế của kẻ làm marketing. Không gian ấy không chỉ bao bọc ta, nó định hình ta, biến ta thành những con người vừa có cái đầu lạnh để phân tích thế giới, vừa có trái tim nóng để thấu cảm những giá trị nhân văn cao cả nhất giữa dòng đời vạn biến. Nếu UFM là một thánh đường của tri thức, thì những người thầy chính là những "Người đưa đò linh hồn" (The Mentors). Trong ký ức của tôi, hình bóng thầy cô không hiện lên qua những con số khô khan hay những tệp dữ liệu khổng lồ, mà hiện lên qua phong thái tự tại và nhãn quan thấu thị về cuộc đời. Có những bài giảng chưa bao giờ nằm gọn trên những trang slide vô hồn, mà nó nằm ở cái cách thầy đứng trên bục giảng, dùng cả nhân cách và trải nghiệm để truyền đi ngọn lửa của sự chính trực. Họ không chỉ dạy ta cách quản trị tài chính hay kiến tạo thương hiệu, mà quan trọng hơn, họ dạy ta cách quản trị chính cuộc đời mình giữa những biến động của thời đại. Mỗi lời răn dạy là một sự "khai minh", giúp ta hiểu rằng tri thức chỉ thực sự có giá trị khi nó được dẫn dắt bởi một đạo đức nghề nghiệp cao cả. Bên cạnh những người dẫn dắt ấy, là sự hiện diện của những người bạn (The Companions) –những thực thể vốn dĩ xa lạ, nay bỗng chốc gắn kết thành một cộng đồng chung lý tưởng. Tôi vẫn thường tự hỏi, bằng một phép màu nào đó, những cái tôi khác biệt, những cá tính mạnh mẽ và đầy gai góc lại có thể va chạm vào nhau để rồi tạo nên một chỉnh thể hòa hợp đến thế? Chúng ta đã cùng nhau đi qua những mùa thi rực lửa, những dự án nhóm đầy những tranh luận gay gắt nhưng cũng tràn ngập tiếng cười. Chính sự va chạm của những bản sắc riêng biệt ấy đã giúp ta nhận ra: sức mạnh không nằm ở sự đồng nhất, mà nằm ở sự thấu cảm và sẻ chia. Chúng ta không chỉ học cùng nhau, chúng ta đã "sống" cùng nhau, tạo nên một hệ sinh thái nhân văn mà ở đó, thành công của người này là niềm kiêu hãnh của người kia. Và cuối cùng, khi nhìn sâu vào tấm gương của thời gian, tôi thấy chính mình (The Self) – một thực thể đã trải qua cuộc cách mạng về nhận thức luận (epistemology). Bà của những năm nhất ngây ngô, với đôi mắt tròn xoe nhìn thế giới qua lăng kính màu hồng của lý thuyết, giờ đây đã "tiến hóa" thành một phiên bản kiên cường và sâu sắc hơn. Sự thay đổi ấy không chỉ là sự tích lũy về mặt lượng tri thức, mà là sự chuyển hóa về mặt chất của tư duy. Tôi học được cách nghi ngờ để tìm ra sự thật, học cách chấp nhận những nghịch lý của thị trường và cả của lòng người. UFM đã không cho tôi một con đường bằng phẳng, nhưng đã cho tôi một đôi chân vững chãi và một tầm nhìn bao quát để hiểu rằng: học tập là một quá trình tự kiến tạo bản thân liên tục, nơi mỗi tri thức thu nhận được đều là một viên gạch xây nên ngôi đền của sự tự do trong tâm trí. Quá trình học tập tại UFM, với tôi, chưa bao giờ đơn thuần là việc thu nạp những thuật toán tài chính khô khốc hay những công thức marketing rập khuôn. Đó là một hành trình kỳ vĩ của việc học cách "đọc" thế giới. UFM đã dạy tôi rằng phía sau mỗi con số là một nhịp đập của thị trường, phía sau mỗi chiến dịch truyền thông là một nhu cầu nhân bản cần được thấu hiểu. Tôi bắt đầu nhìn cuộc đời không phải qua những lăng kính tĩnh tại, mà qua sự chuyển dịch không ngừng của các giá trị. Học, khi ấy, đã trở thành một hình thái của triết học sống – nơi ta đi tìm sự cân bằng giữa cái đầu lạnh của một nhà phân tích và trái tim nóng của một người làm văn hóa. Nhưng có lẽ, điều làm nên bản lĩnh của một "người UFM" chính là những "vết sẹo" ngọt ngào. Tôi nhớ về những đêm trắng cùng bè bạn chạy dự án, khi ánh đèn màn hình laptop là thứ duy nhất thắp sáng những gương mặt hốc hác vì thiếu ngủ nhưng ánh lên sự quyết liệt đến cùng cực. Tôi nhớ những kỳ học tập gian nan, khi những ảo tưởng màu hồng về sự nghiệp bị thực tế va đập đến vỡ vụn. Nhưng chính trong những khoảnh khắc áp lực ngàn cân ấy, quy luật "ép than thành kim cương" đã vận hành một cách thầm lặng và ngoạn mục. Những thất bại đầu đời không làm ta quỵ ngã; chúng chỉ bóc tách đi lớp vỏ bọc yếu mềm để lộ ra một nhân cách kiên cường, một tư duy sắc sảo được trui rèn qua lửa đỏ. Sự độc đáo mà mái trường này cấy ghép vào huyết quản chúng tôi chính là sự nhạy bén thiên bẩm với thời đại. Đó không còn là kiến thức sách vở, mà đã trở thành một bản năng thứ hai. Sinh viên UFM mang trong mình một mã gene đặc biệt: sự nhạy cảm với những biến đổi vi mô nhất của đời sống xã hội, khả năng xoay chuyển tình thế trong nghịch cảnh và một sự tinh tế trong giao tiếp nhân sinh. Chúng tôi bước ra đời không chỉ với một tấm bằng, mà với một bộ lọc tư duy hiện đại, nơi lý trí sắc bén của người làm tài chính được bao bọc bởi sự hoa mỹ, thấu cảm của kẻ làm marketing. Những dấu ấn ấy không phai nhạt theo năm tháng, mà ngày càng trở nên đậm nét, nhắc nhở rằng chúng ta đã được nhào nặn để trở thành những thực thể không chỉ biết thích nghi, mà còn biết dẫn dắt tương lai. Thời gian, với bản chất tàn nhẫn của nó, có thể làm mờ đi những dãy số trên bảng cân đối kế toán hay những sơ đồ marketing phức tạp, nhưng có một thứ mà nó chẳng thể xâm phạm: đó là "Cấu trúc bản sắc" (Identity structure) mà UFM đã âm thầm kiến tạo trong mỗi chúng ta. Dù hôm nay, đôi chân ta có đang bước đi trên những đại lộ thênh thang của thế giới hay đang miệt mài trong những văn phòng cao tầng, thì cái "chất" UFM vẫn luôn hiện hữu như một mã gene di sản. Nó nằm trong cách ta kiên cường đối diện với khủng hoảng, trong sự nhạy bén trước những biến động của thời đại, và cả trong cái nhìn bao dung, đầy tính nhân bản trước những thăng trầm của nhân sinh. Chúng ta rời xa mái trường, nhưng chưa bao giờ thực sự rời xa tinh thần của nó; bởi lẽ, trường học đã hóa thân thành một phần máu thịt, một hệ điều hành tư duy dẫn dắt ta qua mọi bão giông. Chiêm nghiệm lại cả một hành trình dài, tôi chợt nhận ra một triết lý nhân văn sâu sắc: Chúng ta đến với UFM không phải chỉ để săn tìm một tấm bằng hay một công việc ổn định trong tương lai. Những con số, những chiến lược ấy suy cho cùng cũng chỉ là phương tiện. Mục đích tối thượng của những năm tháng miệt mài trên giảng đường chính là để ta tìm thấy chính mình trong một phiên bản hoàn thiện hơn, sâu sắc hơn và tự do hơn. Chúng ta học để hiểu rằng, tri thức lớn nhất không nằm ở sách vở, mà nằm ở khả năng thấu cảm và kiến tạo giá trị cho cộng đồng. Giờ đây, khi khép lại những trang viết này, tôi thấy lòng mình bình yên lạ kỳ. Ký ức về UFM không còn là những mảnh vụn rời rạc, mà đã kết tinh thành một dải lụa mềm mại quấn quýt lấy tâm hồn. Có lẽ, trong cuộc đời mỗi người, luôn có một nơi mà dù ta có đi xa đến đâu, tâm tưởng vẫn luôn tìm đường quay trở lại. Bởi suy cho cùng, UFM không phải là một điểm đến hữu hình trên bản đồ, mà là một hành trình thức tỉnh chẳng bao giờ kết thúc trong tim mỗi chúng ta. "
Lê Hoàng Thái
SV IP_25DKQ04
"Có những định lý toán học trải qua hàng nghìn thế kỷ vẫn vẹn nguyên, có những quy luật kinh tế được vận hành như những cổ máy vô tri vô giác, thế nhưng, trên thế giới này, cũng có những không gian mà tại đó những con số, những chiến lược khô khan sắc bén nhất lại được ươm mầm từ sức nóng của tuổi trẻ. Với tôi, trường Đại học Tài chính – Marketing (UFM) chính là một không gian như thế, nơi những giấc mơ vì một Việt Nam thịnh vượng được viết lên bởi những trái tim mang nhịp đập của thanh xuân. Thời gian là một gã thợ điêu khắc vô tình, miệt mài gọt giũa và xóa nhòa đi vạn vật. Thế nhưng, thời gian dường như đã phải lùi lại một bước, cung kính cuối đầu trước những trầm tích kỷ niệm mà biết bao thế hệ sinh viên đã gửi gắm tại mái trường Đại học Tài chính –Marketing. Đặc biệt năm nay, UFM bước lên bục vinh quang của cột mốc 50 năm. Nửa thế kỷ, một cái chớp mắt của tạo hóa nhưng lại là một hành trình vĩ đại của con người . Giữa dòng chảy cuồn cuộn ấy, tôi thấy mình tựa giọt nước nhỏ bé nhưng lại mang trong mình trọn vẹn vị mặn và đầy sức sống của cả đại dương mang tên UFM. Nhớ lại những ngày đầu chạm ngõ bước chân vào đại gia đình UFM, lòng tôi mang theo những chênh vênh của tuổi mười tám, cái tuổi đứng giữa ngã ba của sự hoang mang đi tìm lấy định vị của chính mình. Những tòa giảng đường, những dãy hành lang hun hút đón lấy tôi bằng cái nắng vàng rực rỡ của Sài Gòn. Ban đầu, tôi ngỡ UFM chỉ là một trạm dừng chân, một xưởng đúc ra những chuyên gia tài chính, những nhà Marketing tài giỏi mẫn cán. Nhưng lại không, không gian nơi đây dần như thấm vào tôi như một thứ men say êm ái mà mãnh liệt. Từ những môn học, UFM không chỉ dạy tôi cách tính toán biên độ lợi nhuận mà còn dạy tôi cách đo đạc biên độ của lòng dũng cảm. UFM không chỉ dạy tôi cách định vị thương hiệu trên thị trường mà còn buộc tôi phải tự định vị lấy chính mình giữa cuộc đời đầy giông bão. Làm sao bản thân tôi có thể quên được những mảnh không gian đã hóa thành miền nhớ? Đó là góc thư viện ngập tràn ánh nắng, một thánh đường tĩnh lặng, nơi tiếng lật sách khẽ khàng cũng đủ làm xao động cả một cõi suy tư. Ở đó, sinh viên chúng tôi đã cắm cúi chạy đua cùng deadline, nhăn trán trước những đồ án môn học đầy thách thức. Đó là những băng ghế đá dưới những tán cây xanh mát, nơi những ý tưởng kinh doanh khởi nghiệp điên rồ nhất, táo bạo nhất được nảy mầm giữa những tiếng cười giòn tan hay những tâm tình thơ ngây sau mỗi chiều quân sự. Và cả những hội trường rực rỡ ánh sáng của các đêm chung kết các cuộc thi học thuật, nơi mà tôi nhận ra sinh viên UFM không chỉ là những cô cậu học tro mà họ còn là những chiến binh thực thụ nhạy bén, bản lĩnh và đầy sức sáng tạo. Mỗi bước đi tại UFM dường như đều cất giữ một mảnh hồn tuổi trẻ đều đong đầy những giọt mồ hôi, những giọt nước mắt áp lực và cả những chiến thắng vỡ òa. Thế nhưng, điều làm nên linh hồn của UFM, điều khiến cho ngôi trường này vượt lên trên ý nghĩa của một nơi giáo dục thông thường, chính là con người. Những người thầy, người cô dưới mái trường UFM trong tâm trí tôi là những vị kiến trúc sư đang âm thầm thiết kế nên tương lai của đất nước. Họ đứng trên bục giảng, tận tụy rút ruột nhả tơ truyền lại cả những kỷ niệm thương đau và vinh quang trên thương trường thực tế. Tôi nhớ mãi ánh mắt rực lửa của cô khi giảng về đạo đức trong kinh doanh, nhớ cái vỗ vai ân cần của thầy trong những chiều tan trễ ở lại vì những nghiên cứu khoa học. Họ dạy chúng tôi biết rằng, tài chính không chỉ là tiền bạc mà là sự phân bổ nguồn lực để kiến tạo nên giá trị xã hội; marketing không chỉ là nghệ thuật bán hàng mà là nghệ thuật thấu hiểu và xoa dịu những nỗi đau con người. Nếu không có trái tim ấm áp của những người lái đò tận tụy ấy, những bài giảng sẽ mãi là những cái xác không hồn. Và rồi, làm sao không nhắc đến những người bạn, những người đồng đội đã cùng tôi đi qua những tháng năm rực rỡ nhất? Chúng tôi đến từ mọi miền Tổ Quốc, mang theo những hoài bão khác nhau nhưng đều hội tụ về dưới mái trường UFM, cùng nhau nấu chín thanh xuân của mình trong một chiếc nồi áp suất mang tên đam mê và thử thách. Những đêm thức trắng chạy dự án, những buổi cãi vã nảy lửa để bảo một một ý tưởng hay những cái ôm thật chặt mỗi khi kết thúc sự kiện thành công tốt đẹp. Ngạn ngữ Châu Phi từng có câu, “Muốn đi nhanh hãy đi một mình, muốn đi xa hãy đi cùng nhau”, chúng tôi, cùng nhau đã tạo ra nhũng cú hích vang dội trên đại dương UFM và cả đại dương rộng lớn ngoài kia. Tất cả đã đan cài vào nhau, tạo nên một bức họa lộng lẫy không thể tẩy xóa. Hôm nay, đứng ở khoảnh khắc bản lề của lịch sử, nhìn lại chặng đường 50 năm xây dựng và phát triển của Trường Đại học Tài chính – Marketing (1976 – 2026), trong tôi trào dâng một niềm tự hào mãnh liệt. Từ những ngày đầu gian khó của đất nước sau chiến tranh, vượt qua những thăng trầm của thời đại, UFM đã tự chuyển mình, lột xác để trở thành một trung tâm đào uy tín, cung cấp cho xã hội hàng vạn nhân tài ưu tú. 50 năm, những lớp bụi thời gian đã bao phủ mái trường nhưng ngọn lửa khát vọng chưa bao giờ vụt tắt mà ngày càng bùng cháy mạnh mẽ hơn trong kỷ nguyên số hóa và hội nhập toàn cầu. Sự kiêu hãnh của tôi không chỉ đến từ những tấm bảng thành tích, từ những chứng nhận kiểm địch quốc tế danh giá mà đến từ sự kiên định của nhà trường với triết lý giáo dục “Thực chất – Đổi mới sáng tạo – Hội nhập”. Với tư cách là một phần máu thịt của nơi này, mang trong mình bộ gen của UFM, tôi mang theo những kỳ vọng cho hành trình sắp tới. Tôi kỳ vọng rằng UFM không chỉ dừng lại ở cột mốc nửa thế kỷ, mà sẽ tiếp tục vươn mình trở thành một bệ phóng tầm cỡ, nơi không chỉ ứng dụng những mô hình quản trị tiên tiến của thế giới, mà còn kiến tạo nên những học thuyết kinh tế mang đậm bản sắc Việt. Tôi mong mỏi những thế hệ sinh viên tiếp nối sẽ giữ mãi ngọn lửa nhiệt huyết, dám dấn thân, dám sai lầm và dám đứng lên làm chủ cuộc chơi toàn cầu, để chữ UFM mỗi khi vang lên sẽ luôn là bảo chứng cho chất lượng, cho bản lĩnh và cho trí tuệ sáng ngời mãi về sau, như Thiền sư Mãn Giác từng tâm tình: “Có một nửa thế ky đã đi qua Để thanh xuân ta ở lại hiền hòa” UFM trong tôi không phải đơn thuần chỉ là một danh từ chỉ địa điểm mà là một động tư chỉ sự rèn giũa và khát vọng vươn lên. Thanh xuân của tôi vì có UFM mà trở nên rực rỡ, đầy đặn và ý nghĩa hơn bao giờ hết. Khi những trang viết này khép lại cũng là lúc một trang sử mới của UFM được mở ra. Dù mai này bánh xe cuộc đời có đưa tôi đi đến những vùng trời mới, đối mặt với những thương trường khốc liệt đến đâu, tôi biết mình vẫn luôn có một bến đỗ bình yên để quay về, một điểm tựa vững chắc để bứt phá. Gửi đến UFM, nửa thế kỷ trầm hương và mùa nắng trót đầy chén thanh xuân, là một phần của tình yêu và niềm kiêu hãnh trong tôi. "
Nguyễn Khánh Thuận
SV 22DMC1
"UFM TRONG TÔI - NƠI TÔI HỌC CÁCH YÊU TỔ QUỐC MỘT LẦN NỮA Tôi đến với Trường Đại học Tài chính - Marketing trong một buổi sáng tháng Chín năm 2020, khi nắng còn dịu và sân trường còn đẫm sương. Ngày ấy, tôi mang theo một chiếc ba lô đựng giáo án môn Giáo dục quốc phòng và an ninh, vài bộ quân phục chỉnh tề và một trái tim đầy háo hức. Tôi không ngờ rằng, năm năm sau, nơi này lại trở thành một phần ký ức sâu thẳm nhất trong đời giảng dạy của mình. Là giảng viên Giáo dục quốc phòng và an ninh, tôi hiểu mình đang đứng ở một “góc” đặc biệt của giảng đường nơi không chỉ dạy kiến thức, mà còn gieo vào lòng sinh viên ý thức về Tổ quốc, về trách nhiệm công dân, về danh dự và kỷ luật. Năm năm qua, tôi đã nhìn thấy biết bao ánh mắt bỡ ngỡ trong buổi học đầu tiên, nghe những tiếng cười xen lẫn mệt nhọc trên thao trường, và chứng kiến những bước chân sinh viên từ rụt rè trở nên rắn rỏi, tự tin hơn sau từng bài học. Có những buổi sáng tập điều lệnh dưới nắng gắt, mồ hôi ướt đẫm lưng áo các em. Có em là sinh viên năm nhất, còn rất nhỏ bé, đứng nghiêm mà đôi tay run run. Tôi từng bắt gặp những giọt nước mắt vì nhớ nhà trong những ngày học tập trung, và cả những nụ cười vỡ òa khi hoàn thành bài kiểm tra bắn súng đạt điểm cao. Những khoảnh khắc ấy, giản dị thôi, nhưng đủ để người thầy như tôi hiểu: giáo dục không chỉ là truyền đạt kiến thức, mà là đồng hành, là nâng đỡ và là tin tưởng. UFM trong tôi không chỉ là những tòa nhà khang trang, không chỉ là logo xanh vàng quen thuộc, mà là những con người. Là đồng nghiệp tận tâm, luôn sẵn sàng chia sẻ từng giáo án, từng kinh nghiệm giảng dạy. Là các thầy cô ở những khoa khác vẫn thường hỏi han: “Hôm nay sinh viên học quốc phòng có vất vả không thầy?” một câu hỏi nhỏ nhưng ấm lòng vô cùng. Là ban lãnh đạo nhà trường luôn tạo điều kiện để môn học vốn khô khan trở nên sinh động, thiết thực và gần gũi hơn với sinh viên thời đại số. Năm năm - không quá dài trong hành trình 50 năm xây dựng và phát triển của UFM, nhưng đủ để tôi thấy mình trưởng thành cùng nhà trường. Tôi đã học được ở sinh viên của mình sự năng động, sáng tạo; học được ở UFM tinh thần đổi mới, khát vọng vươn lên và niềm tin vào thế hệ trẻ. Có lần, sau khi kết thúc khóa học, một sinh viên nhắn cho tôi: “Thầy ơi, trước đây em nghĩ môn quốc phòng chỉ để đủ điểm. Nhưng giờ em hiểu hơn về trách nhiệm của mình với đất nước. Cảm ơn thầy.” Tôi đã lặng người khi đọc tin nhắn ấy. Người thầy nào cũng mong một ngày, bài giảng của mình không chỉ dừng lại ở trang giáo án, mà ở lại trong trái tim người học. Với tôi, khoảnh khắc ấy chính là phần thưởng lớn nhất. UFM đã cho tôi cơ hội được làm nghề bằng tất cả lòng tự trọng và tình yêu. Nơi đây, tôi không chỉ dạy sinh viên cách xếp hàng ngay ngắn, cách giữ vững đội hình, mà còn cùng các em nói về chủ quyền biển đảo, về hòa bình và trách nhiệm bảo vệ Tổ quốc trong bối cảnh mới. Tôi nhận ra, giữa những giờ học về chiến lược, về quốc phòng toàn dân, chúng tôi đang cùng nhau nuôi dưỡng một điều lớn lao hơn: lòng yêu nước trong thế hệ trẻ. 50 năm - một hành trình đáng tự hào. Tôi chỉ là một giảng viên nhỏ bé trong chặng đường ấy. Nhưng tôi tin, mỗi tiết giảng, mỗi buổi thao trường, mỗi lời động viên chân thành đều là những viên gạch góp phần xây nên ngôi trường này bằng tri thức và nhân văn. Nếu một ngày bắt buộc phải rời xa UFM, có lẽ điều tôi nhớ nhất sẽ không phải là tiếng trống giờ học, mà là tiếng hô “Nghiêm!” vang vọng giữa sân trường, là hình ảnh sinh viên khoác trên mình bộ quân phục, đứng thẳng lưng, ánh mắt nghiêm trang mà đầy nhiệt huyết. Trong khoảnh khắc ấy, tôi thấy tương lai của đất nước và tôi biết mình đã chọn đúng con đường. UFM trong tôi không chỉ là nơi công tác. Đó là nơi tôi được sống trọn với lý tưởng của một người thầy. Là nơi tôi học cách yêu Tổ quốc thêm một lần nữa - qua từng thế hệ sinh viên trưởng thành. Và nếu ai đó hỏi tôi: “UFM có gì đặc biệt?” Tôi sẽ mỉm cười và nói rằng: Đặc biệt nhất chính là những trái tim cùng chung nhịp đập - vì tri thức, vì trách nhiệm, và vì một Việt Nam ngày mai vững vàng hơn. UFM trong tôi là như thế! "
Huỳnh Minh Vương
Viện Kinh tế chính trị quốc tế
"UFM TRONG TÔI – ÁNH ĐÈN SÁNG TRÊN ĐƯỜNG NGUYỄN KIỆM Có những hành trình bắt đầu bằng ước mơ. Nhưng hành trình của tôi tại UFM lại bắt đầu bằng một lựa chọn. Tôi là sinh viên năm nhất ngành Marketing, hệ liên thông đại học. Khi bước chân vào Trường Đại học Tài chính – Marketing, tại cơ sở Nguyễn Kiệm (quận Gò Vấp), tôi không còn là cô gái mười tám tuổi đầy háo hức như nhiều tân sinh viên khác. Tôi đến đây sau những ngày đi làm, sau những lần tự hỏi mình có nên tiếp tục học hay không, sau những cân nhắc rất thực tế về thời gian và trách nhiệm. Tôi đã từng nghĩ, có lẽ đi làm là đủ. Có lẽ trưởng thành rồi thì không cần quay lại giảng đường nữa. Nhưng sâu trong lòng, tôi biết mình chưa sẵn sàng dừng lại. Và tôi đã chọn tiếp tục. Ngay từ ngày đầu tiên đặt chân vào cơ sở Nguyễn Kiệm, tôi không cảm thấy choáng ngợp. Tôi chỉ cảm thấy ấm áp. Những dãy hành lang quen mùi giấy sách, những phòng học sáng đèn vào buổi tối, bảng tên UFM xanh nổi bật giữa thành phố… tất cả như nhắc tôi rằng: mình đang bắt đầu lại, nhưng theo một cách trưởng thành hơn. Vì vừa đi làm vừa đi học, nên mỗi ngày đến trường với tôi là một cuộc chạy đua thầm lặng. Có những buổi chiều tan ca, tôi nhìn đồng hồ rồi vội vã rời khỏi chỗ làm. Dòng xe giờ cao điểm trên đường Nguyễn Kiệm lúc nào cũng đông. Tôi len qua từng khoảng trống nhỏ giữa dòng người, trong lòng chỉ mong kịp giờ học. Mồ hôi thấm sau lưng áo, tim đập nhanh không chỉ vì vội, mà vì tôi sợ mình đánh mất cơ hội mà mình đã cố gắng có được.Khoảnh khắc bước vào lớp khi thầy cô vừa bắt đầu bài giảng, tôi thở phào nhẹ nhõm. Không ai biết rằng, với tôi, việc có mặt đúng giờ không chỉ là kỷ luật, đó là sự tôn trọng dành cho chính lựa chọn của mình. Marketing giúp tôi nhìn thế giới bằng một lăng kính khác. Nhưng điều khiến tôi trân trọng hơn cả không chỉ là kiến thức chuyên ngành. Đó là môi trường mà UFM tạo ra cho những sinh viên như tôi, những người không có nhiều thời gian rảnh, không có quá nhiều cơ hội để chậm lại, nhưng luôn cố gắng không tụt lại phía sau. Mỗi giảng viên ở UFM là một phong cách riêng biệt. Có người sắc sảo, có người gần gũi, có người nghiêm khắc, có người hài hước. Nhưng dù khác nhau thế nào, họ đều có chung một điều là sự thấu hiểu. Thấu hiểu rằng trong lớp học ấy, có những sinh viên vừa tan ca đã chạy thẳng đến trường. Có những bạn tranh thủ đọc tài liệu trong giờ nghỉ trưa. Có những người mang theo cả áp lực công việc lẫn trách nhiệm gia đình, nhưng vẫn ngồi ngay ngắn trong lớp để lắng nghe từng bài giảng. Thầy cô không dạy chúng tôi chỉ để hoàn thành chương trình. Thầy cô dạy để chúng tôi không đánh mất động lực. Có những ngày tôi mệt. Có những buổi tối cơ thể rã rời sau một ngày làm việc. Có những lúc tôi tự hỏi liệu mình có đang quá sức không. Nhưng rồi khi ngồi trong lớp học sáng đèn, nghe giảng viên phân tích một chiến lược marketing, nghe bạn bè trao đổi quan điểm, tôi lại thấy mình được tiếp thêm năng lượng. Ở UFM, tôi không chỉ là một sinh viên liên thông. Tôi là một người đang được trao cơ hội để không bỏ lỡ chính mình. Có lẽ điều đáng quý nhất của việc vừa học vừa làm không phải là sự bận rộn. Mà là sự trưởng thành. Chúng tôi học cách quản lý thời gian. Học cách ưu tiên điều quan trọng. Học cách chịu trách nhiệm với từng quyết định của mình. Chúng tôi có thể không nổi bật nhất lớp. Có thể không tham gia được tất cả các hoạt động. Nhưng chúng tôi chưa từng chọn bỏ cuộc. Năm 2026 đánh dấu hành trình 50 năm xây dựng và phát triển của UFM. Nửa thế kỷ là chặng đường của biết bao thế hệ sinh viên đã trưởng thành từ nơi đây. Tôi chỉ là một sinh viên năm nhất nhỏ bé trong dòng chảy ấy. Nhưng tôi tin rằng, chính những nỗ lực âm thầm của chúng tôi hôm nay cũng là một phần trong câu chuyện 50 năm đó. Tôi tham gia cuộc thi “UFM trong tôi” không chỉ để kể câu chuyện của riêng mình. Tôi viết vì tôi muốn lan tỏa cảm xúc của những sinh viên vừa học vừa làm, những người lặng lẽ chạy đua với thời gian, những người đôi khi mệt mỏi nhưng khôngmuốn từ bỏ ước mơ. Chúng tôi có thể không nổi bật. Có thể không có nhiều thời gian để tham gia mọi hoạt động. Nhưng chúng tôi có một điểm chung: chúng tôi không chọn dừng lại. Nếu bài viết này được đọc lên ở đâu đó, tôi mong sẽ có một bạn sinh viên nào đó đang chênh vênh giữa công việc và việc học, nghe được và cảm thấy mình không cô đơn. Tôi mong bạn ấy biết rằng: Mệt mỏi không có nghĩa là thất bại. Chậm hơn người khác không có nghĩa là kém cỏi. Chỉ cần bạn vẫn đang bước đi, bạn đã rất dũng cảm rồi. UFM cho tôi nhiều hơn một tấm bằng. UFM cho tôi cơ hội để không bỏ lỡ chính mình. Và nếu một ngày nào đó nhìn lại, tôi tin mình sẽ nhớ rõ nhất không phải điểm số hay bài thi, mà là những buổi tối dưới ánh đèn Nguyễn Kiệm, nơi tôi học cách không từ bỏ. UFM trong tôi là ánh đèn không bao giờ tắt. Vì chỉ cần ánh đèn ấy còn sáng, tôi biết mình vẫn còn cơ hội để tiếp tục. Và tôi đã chọn tiếp tục."
Diệp Thị Hồng Đào
25V.CMA21.3NK2
Lời Nhắn Gửi Cộng Đồng
Nơi hàng ngàn trái tim hướng về, cùng lưu giữ những lời chúc tụng trang trọng nhất nhân dịp nửa thế kỷ vươn mình.
Gửi lời chúc đến UFM
Danh sách cơ sở
Chọn cơ sở để xem trên bản đồ
Đồng Hành & Phát Triển
Trân trọng cảm ơn các đơn vị, tổ chức và cá nhân đã luôn đồng hành cùng UFM trong suốt chặng đường 50 năm qua.
Ngân hàng ACB
Công ty cổ phần Cholimex
Ngân hàng Vietinbank
Thiên Khôi Group
SSI
MBBank
NamABank
CellphoneS
Sacombank
CT GROUP
NGÂN HÀNG KIÊN LONG
KHÁCH SẠN CARAVELLE SÀI GÒN
NGÂN HÀNG SHB
KHÁCH SẠN SOFITEL SÀI GÒN PLAZA
TỔNG CÔNG TY CỔ PHẦN BẢO MINH
KHÁCH SẠN PULLMAN
HIỆP HỘI PHÁT TRIỂN NHÂN LỰC LOGISTICS VIỆT NAM (VALOMA)
CÔNG TY CỔ PHẦN MISA
CÔNG TY CỔ PHẦN CHUỖI THỰC PHẨM TH
CÔNG TY CỔ PHẦN VIỄN THÔNG FPT TELECOM
CÔNG TY CỔ PHẦN BẤT ĐỘNG SẢN CEN SÀI GÒN
CÔNG TY TNHH TMDV THỊNH VƯỢNG CHUNG
CÔNG TY CỔ PHẦN TẬP ĐOÀN CHUYỂN ĐỔI SỐ NEXTPAY
CÔNG TY CP ĐẦU TƯ KINH DOANH PHÁT TRIỂN MINH THÁI
CÔNG TY TNHH MANULIFE (VIỆT NAM)
CTY TNHH BẢO HIỂM NHÂN THỌ CHUBB (CHUBB LIFE VN)
CÔNG TY CỔ PHẦN CHỨNG KHOÁN VPS
NGÂN HÀNG TMCP EXIMBANK
Ngân hàng Agribank
Ngân hàng Vietcombank
Ngân hàng BIDV
Tập đoàn VNPT
Viettel Money
NXB Tài Chính
ACCA Việt Nam